Étiquette : TRẦN QUANG HẢI : Vài dòng về người cô của tôi Trần Ngọc Sương (1925-2017)

TRẦN QUANG HẢI : Vài dòng về người cô của tôi Trần Ngọc Sương (1925-2017)

Vài dòng về người cô của tôi Trần Ngọc Sương (1925-2017)Tran Quoc Bao·Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

(trích bài viết của nhạc sĩ Trần Quang Hải đăng trong tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 153 phát hành ngày 12 tháng 1 năm 2018)

Rất nhiều người biết tới thân phụ tôi (cố GS Trần Văn Khê, 1921-2015) và chú tôi (cố Quái kiệt Trần Văn Trạch, 1924-1994). Nhưng rất ít người biết người cô của tôi Trần Ngọc Sương (em út trong 3 anh em họ Trần, sinh năm 1925, từ trần ngày 25 tháng 12 năm 2017 tại thành phố Montréal, Canada). Tôi không có dịp may gặp cô Ngọc Sương nhiều lần khi ở Saigon lúc tôi còn nhỏ. Chỉ nhớ là vào năm 1949, khi ba tôi lên đường sang Pháp vào tháng 5, tôi được tạm trú ở nhà cô tôi một thời gian ngắn. Lúc đó tôi được nghe cô tôi tập hát ở nhà. Hỏi ra bây giờ mới biết là cô tôi từng lên sân khấu trình diễn và có thâu dĩa than 78 vòng từ 1948 tới 1950 với tên ca sĩ là Ngọc Sương, sau đó đổi tên là Thủy Ngọc. Hai bài hát mà tôi còn nhớ và được nghe cô tôi hát là Chim Chích Chòe (nhạc của Đức Quỳnh) và Thiếu Nữ Việt Nam (nhạc của Lưu Hữu Phước). Cô Ngọc Sương (sinh năm 1925) lớn tuổi hơn các nữ ca sĩ nổi danh thời đó như Mộc Lan (1931), Tâm Vấn (1933), Châu Hà (1933), Kim Tước (1938). Có thể nói cô Ngọc Sương là nữ ca sĩ hiếm ở Saigon trong thời gian 1948-50. Khi lập gia đình, cô tôi rời bỏ sân khấu đóng vai trò người vợ hiền, người mẹ chăm sóc các con. Cô đã có 7 người con – 2 sống ở Pháp, 1 sống ở Mỹ, và 4 sống ở Canada hiện nay.

Kỷ niệm khó quên Khi Saigon không còn nữa, gia đình cô tôi bị phân tán. Sau cùng cô tôi sang định cư ở Canada cho tới ngày trút hơi thở cuối cùng. Năm 1994, cô tôi dự định tổ chức một chương trình đại quy mô với ba anh em họ Trần (Khê – Trạch – Sương) cùng với sự hợp tác của Bạch Yến và tôi. Giấc mộng đó bị ngăn trở khi chú tôi Trần Văn Trạch ngã bịnh tại Paris và từ trần ngày 12 tháng 4 năm 1994 (một tháng trước khi chương trình được khai mạc tại Montréal, Canada, vào ngày 22 tháng 5 năm 1994). Thế là chương trình “Sầm Giang tái ngộ” mất đi sự hiện diện của một quái kiệt mà cô tôi đã cố tìm tài liệu để ghi lại những tiết mục hài hước tiêu biểu của chú tôi từ trước tới nay, đặc biệt là bản “Xổ Số Kiến Thiết Quốc Gia” và những bài nhạc khác “Tai Nạn Tê-lê-phôn”, “Xe Lửa Mùng 5”, v.v… Chương trình được cô tôi tổ chức thành công vào cuối tháng 5, 1994. Chương trình này được em Trịnh Hoàng Diệu đưa lên Youtube toàn bộ “Sầm Giang tái ngộ”: https://www.youtube.com/watch?v=SiL34EfWdNQ

Truyền thống gia đình cô Ngọc Sương được tiếp nối qua giọng hát của cô con gái tên là Hoàng Mộng Thúy Cô Ngọc Sương có một con gái duy nhứt trong số 7 người con. Tên cô con gái là Trịnh Huỳnh Yến, với biệt hiệu đi hát là Hoàng Mộng Thúy (sinh năm 1951). Hoàng Mộng Thúy sang Pháp năm 1974 gặp tôi là anh em cô cậu. Tôi đã đào tạo Hoàng Mộng Thúy thành ca sĩ dân ca qua hai dĩa hát 30cm/33 vòng (Vietnam: tradition du Sud / Trần Quang Hải & Hoàng Mộng Thúy, phát hành năm 1976 tại Paris, và dĩa Musica del Vietnam phát hành tại Milano, xứ Ý vào năm 1978). Sau đó Hoàng Mộng Thúy thành lập gia đình và từ giã lĩnh vực âm nhạc không còn trình diễn với tôi nữa. Năm 2013 tôi có dịp sang Canada, gặp lại cô Ngọc Sương lần cuối cùng. Và năm 2017, trong dịp lễ Giáng Sinh 2017, cô tôi trút hơi thở cuối cùng, mang theo những kỷ niệm riêng và theo gót hai người anh nổi tiếng Trần Văn Khê và Trần Văn Trạch. Paris, Pháp Ngày 9 tháng 1 năm 2018

Bài Viết Của nhà văn Hồ Trường An về Ca Sĩ Ngọc Thủy (tức Cô Trần Ngọc Sương)

Hai anh em Trần Văn Khê và Trần Văn Trạch thuộc giòng giõi âm nhạc ở đất Sầm Giang (Rạch Gầm) thuộc tỉnh Mỹ Tho. Khi hát cho hãng đĩa Oria thì Ông Khê lấy biệt hiệu là Hải Minh (tên ghép của hai cậu con trai của Ông là Trần Quang Hải và Trần Quang Minh). Trần Văn Khê là chồng của bà giáo sư Nguyễn Thị Sương. Cô Sương là thầy dậy môn Anh Văn của nhà văn Kiệt Tấn và tôi khi cả hai ngồi lớp Đệ Thất A trường Cao Tiểu Vĩnh Long. Rồi đó, khi chúng tôi chuyển qua chương trình học ban Thành Chung và ngồi năm Đệ tam niên A thì cô Sương dậy chúng tôi môn Pháp văn. Cô Sương ăn ở với thầy Khê được bốn mặt con, kể theo thứ tự là Trần Quang Hải, Trần Quang Minh, Trần Thị Thủy Tiên và Trần Thị Thủy Ngọc. Giờ đây, Trần Quang Hải và Trần Thị Thủy Ngọc đều trở thành nhà nhạc học lừng danh. Vợ của Hải là nữ danh ca Bạch Yến. Ngoài ra, người em gái út của thầy Khê và anh Trạch là chị Trần Ngọc Sương. Hồi còn con gái, chị hát cho đài Pháp Á, lấy tên cháu gái Thủy Ngọc của mình làm cái nghệ danh cho mình. Nữ ca sĩ Thủy Ngọc có giọng kim cao vút, hát bài “Áng Mây Chiều” của Dương Thiệu Tước thì không chê vào đâu được. Về sau này, con gái của chị Thủy Ngọc tên là Trịnh Quỳnh Yến theo Trần Quang Hải học nhạc và cùng đi trình diễn khắp Âu Châu và Mỹ Châu với Hải. Cô lấy biệt hiệu là Hoàng Mộng Thúy. Cô hát dân ca ba miền thật hay, ngâm thơ rất rựa ràng và cho giọng mình thâu vào dĩa rất nhiều. Tiếc thay, khi cô lấy ông chồng bác sĩ y khoa thì giải nghệ luôn. Sau đó, Trần Quang Hải kết hôn với nữ danh ca Bạch Yến và chính Bạch Yến thay thế Hoàng Mộng Thúy theo Hải đi lưu diễn khắp Âu Mỹ để phổ biến cái đẹp ngành âm nhạc Việt Nam.