Catégorie : TRAN VAN KHE

Cố Giáo Sư Trần Văn Khê – Người Đưa Âm Nhạc Cổ Truyền VN Ra Thế Giới

Cố Giáo Sư Trần Văn Khê – Người Đưa Âm Nhạc Cổ Truyền VN Ra Thế Giới

2,158 views•Apr 2, 2021632ShareSaveNgười Nổi Tiếng 1.34M subscribers Cố Giáo Sư Trần Văn Khê – Người Đưa Âm Nhạc Cổ Truyền VN Ra Thế Giới Với giới mộ điệu, cố giáo sư – tiến sĩ Trần Văn Khê là “báu vật” của nước nhà. Ông chính là người đã có công nghiên cứu và quảng bá âm nhạc cổ truyền VN ra thế giới. Dù ở bất cứ nơi đâu, giáo sư Khê đều nói về giá trị đặc sắc của âm nhạc truyền thống và tầm quan trọng của việc giảng dạy, quảng bá, khai thác đúng nguyên tắc để bảo tồn và phát huy nó. Trên cả mục đích công việc, đó là hành động thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc của một người con hơn 50 năm bôn ba nơi xứ người. Nguồn: vi.wikipedia.org, cafef.vn, dantri.com.vn, vnexpress.net, nongnghiep.vn, giadinh.net.vn, congly.vn, thanhnien.vn, tuoitre.vn

TRẦN THIỆN TÙNG : Giáo sư Trần Văn Khê: Người Việt Nam phải biết thương nghệ thuật của cha ông

Giáo sư Trần Văn Khê: Người Việt Nam phải biết thương nghệ thuật của cha ông

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Bài: Trần Thiện Tùng
Ảnh: Nguyễn Thị Thúy (Hội quán Các bà mẹ)
Bài đăng trên báo Nhân Dân cuối tháng 11 (tất nhiên có cắt đi một số đoạn do dung lượng trang báo có hạn)

Khi tôi tới tư gia – căn biệt thự ở đường Huỳnh Đình Hai, quận Bình Thạnh, TPHCM nơi mà chính quyền thành phố dành cho ông khi giáo sư chính thức trở về Việt Nam sinh sống, tiếp tục cống hiến cho đất nước bằng việc tổ chức các buổi nói chuyện, biểu diễn âm nhạc dân tộc tại tư gia và nhiều nơi trên toàn quốc – thì vị giáo sư nổi tiếng đã ngoài 90 tuổi, tuy ngồi xe lăn nhưng vẫn miệt mài vào mạng đọc tin tức, gửi email. Hỏi ông về vốn liếng âm nhạc dân tộc, ông bảo: tôi đã nói rất nhiều, viết cũng rất nhiều nhưng dường như không ai quan tâm, trong khi âm nhạc dân tộc đang chìm lần vào quên lãng, mà tôi chỉ là một con chim én, một con én thì đâu có làm nên mùa xuân.
+ Vậy đó có phải là điều đáng buồn cho nền âm nhạc truyền thống Việt Nam hiện nay không thưa giáo sư?
– Đáng sợ, đáng lo chứ không chỉ đáng buồn! Tình hình đã như vậy rồi chứ không phải đơn giản! Thanh niên xa rời âm nhạc dân tộc, vì nhiều lẽ:
Do điều kiện lịch sử, nước Việt Nam bị Pháp đô hộ 100 năm, Pháp không cấm âm nhạc dân tộc nhưng đẩy lùi âm nhạc Việt Nam vào bóng tối, làm người dân nước mình quên âm nhạc dân tộc, học âm nhạc phương Tây.
 Do thời cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ mọi lực lượng đổ xô đánh giặc giữ nước, ít có người lo văn hóa, gần như bị đứt đoạn văn hóa dân tộc.
Do dân mình hãnh hiện học âm nhạc bác học phương Tây, cầm cây violon thì khoe, còn học đàn cò thì giấu diếm, đó là tâm lý mặc cảm của người Việt Nam coi cái gì của mình cũng thua người ta.
Sau khi thống nhất thì nặng về vấn đề kinh tế, trước hết chánh phủ phải lo cơm ăn áo mặc nên âm nhạc bị xao lãng, không ai muốn nghe, người học cổ nhạc bị ruồng rẻ. Nhạc mới thậm chí bậy bạ cũng được trả cả triệu đồng, còn nhạc dân tộc thì vài chục ngàn đồng. Không ai muốn học nhạc dân tộc để rồi bị nghèo.
Dân chúng mải lo làm ăn không giáo dục con cháu về thẩm mỹ âm nhạc dân tộc, cha mẹ cũng quên lãng, trong khi ngôi sao Đại Hàn đến thì đổ xô đi đón rần rần, còn những CLB âm nhạc dân tộc làm chương trình rất công phu như CLB Tiếng Hát Quê Hương (TPHCM) phát 600 giấy mời nhưng chỉ có chừng 200 người tới.
Các đài truyền hình, phát thanh không phát âm nhạc dân tộc vào giờ thuận tiện cho dân chúng xem, các phương tiện truyền thông đại chúng góp phần làm hư dân chúng.
Chính quyền không chăm lo đời sống cho nghệ nhân âm nhạc dân tộc, như vừa qua chúng ta thấy nghệ nhân hát xẩm Hà Thị Cầu chết trong nghèo đói; trong khi đó những đất nước như Hàn Quốc thì coi những người làm nghệ thuật dân tộc như báu vật quốc gia.

+ Nhưng thưa giáo sư, có ý kiến cho rằng những nước có kinh tế phát triển như Hàn Quốc thì mới có điều kiện chăm sóc, đối đãi tốt?
– Đâu phải tại nghèo hay giàu! Giàu mà coi thường thì họ vẫn coi thường. Ấn Độ không phải giàu có nhưng vẫn tôn trọng âm nhạc dân tộc. Điều này là do tư duy! Mặt khác, trong đời sống xã hội hiện nay có nhiều thay đổi làm bất lợi cho âm nhạc dân tộc. Xưa chúng ta ru con “sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn” rót vào tiềm thức đứa con. Con thương cha mẹ nhưng cũng nhớ, cũng yêu văn hóa dân tộc. Nay mẹ không hát ru cho trẻ nhỏ nghe âm nhạc dân tộc thì khi lớn lên chúng sẽ không nhớ, không neo giữ âm nhạc dân tộc. Trẻ con nay ít được hát đồng dao như “tập tầm vông”. Trước đây, người dân hò hát cho quên mệt nhọc, họ tham gia và là chủ thể tạo nên âm nhạc dân tộc, còn nay thì thường để máy phát thanh thu sẵn, thụ động nghe.
Rồi những gia đình có điều kiện kinh tế ở thành phố thì cho con trẻ học trường Tây. Và còn do cách giáo dục trong nhà trường của chính chúng ta.

+ Với sự phát triển của xã hội như vậy thì sự thay đổi với cách nhìn nhận, đối xử, thưởng thức âm nhạc dân tộc cũng là điều tất yếu chăng?
– Nếu chỉ mất 1-2 yếu tố thì không sao, nhưng nay chúng ta đã mất hết, mất cả tư duy, tình yêu với âm nhạc dân tộc. Cần phải xem lại và lập lại tuần tự những điều đưa trẻ em đến gần Âm nhạc Dân tộc như lập lại tiếng hát ru, tổ chức những dàn hò khi làm việc, những buổi hát đối ca nam nữ trong lúc nghỉ ngơi.
Chính quyền nói văn hóa Việt Nam phải có tánh chất dân tộc khoa học đại chúng, nên sáng tác những điệu nhạc có tính đương đại mà vẫn đậm đà bản sắc dân tộc? Nói thì đúng nhưng dân chúng làm việc cực khổ mà chưa có đủ cơm ăn áo mặc, lấy đâu ra tiền mua đàn và trả học phí? Trong các Nhạc viện những sinh viên không có tiền mua đàn piano có thể luyện tập với những cây đàn chánh phủ mua cho, còn học đàn dân tộc sinh viên phải tự mua đàn lấy.

+ Tức là khi mình hô hào học nhạc dân tộc mình mà lại không đầu tư thì ai sẽ đầu tư cho mình đúng không thưa ông?
– Đúng rồi! Nhật Bổn là nước công nghiệp gấp 1000 lần Việt Nam, tiến bộ hơn rất nhiều nước phương Tây,  mà còn gìn giữ âm nhạc dân tộc, coi là quốc gia chi bảo. Nếu mình không có chính sách chính thức, không quan tâm thực sự âm nhạc dân tộc thì ai sẽ làm thay cho mình? Nếu thương yêu vốn cổ của cha ông thì phải tìm cách giữ lại, mô phỏng lại 1-2 nếp sống cũ. Có thể bà mẹ không còn ru như xưa thì nên có những chương trình hát ru để thay thế tiếng ru của bà mẹ, nhưng tâm sinh học cho thấy rằng trẻ nhỏ thường thích tiếng ru của người mẹ hơn những tiếng hát khác.
Chính quyền, báo chí cần tôn vinh những người làm âm nhạc dân tộc. Muốn làm lại âm nhạc dân tộc thì phải khuyến khích các giá trị dân tộc, khuyến khích hát ru, nam nữ hát đối đáp, mà việc đầu tiên chính quyền phải bỏ kinh phí đào tạo, người thầy cũng không được giấu nghề và học trò phải tầm sư học đạo. Học để hiểu, có hiểu thì mới thương, có thương thì mới tập luyện rồi mới biểu diễn thì âm nhạc dân tộc mới được hồi sinh, chứ nay thì tàn tạ lắm rồi.

+ Khi nào việc đào tạo người làm nghề âm nhạc dân tộc tạm ổn thì phải đào tạo thính giả âm nhạc dân tộc?
– Nhưng việc đào tạo âm nhạc dân tộc theo lối dạy phương Tây hiện nay không đem đến hiệu quả. Xưa cha ông chúng ta luyện tập cái tai và trí nhớ thì mới tạo nên nghệ sĩ. Nếu lo luyện tập con mắt và phản xạ thì chỉ tạo những người có kỹ thuật biểu diễn âm nhạc chứ chưa đi đến nghệ thuật.

+ Quay lại câu chuyện muôn thưở là “có thực mới vực được đạo”, thì với những người làm nghề âm nhạc dân tộc cũng có phải có tiền mới trang trải được cuộc sống đúng không thưa ông?
– Phải tạo điều kiện cho người nghệ nhân có cuộc sống vật chất tối thiểu khi hành nghề, đừng để những nghệ nhân mất thêm thời gian làm nghề tay trái kiếm sống, nhất là nghệ nhân nghèo thì chính quyền nên giúp đỡ. Giúp đỡ cụ thể thiết thực chứ không chỉ tặng danh hiệu NSND, nghệ nhân rồi thôi.

+ Nhắc lại chuyện cũ là nếu năm 1976, giáo sư không về nước, không gặp NSND ca trù Quách Thị Hồ ghi âm giọng hát của bà, rồi chuyển tới các cuộc thi âm nhạc dân tộc của nước ngoài và cho Unesco thì ca trù sẽ ra sao?
– Thì ca trù sẽ bị rơi vào quên lãng. Người Việt Nam thường không nhận ra vốn quí mình đang có, chỉ tới khi thế giới quan tâm tới một bộ môn nào đó thì mới…giật mình nhận ra giá trị của nó.

+ Giáo sư gặp nhiều nghệ nhân sống trong cảnh thanh bạch, nếu không muốn nói là nghèo khổ và gần đây câu chuyện về nghệ nhân Hà Thị Cầu mất trong nghèo túng, chắc khiến ông rất xót xa?
– Thương xót họ không đủ mà phải tranh đấu. Khi có dịp tôi luôn sẵn sàng giới thiệu chân giá trị khoa học và nghệ thuật của các bộ môn âm nhạc dân tộc. Chẳng hạn, khi gặp chính quyền tôi đề cập đến việc người làm ca trù không phải là phường bán phấn buôn hương mà là những người làm nghệ thuật dân tộc thực sự. Những chuyện tranh đấu này không phải chỉ làm trong một ngày một buổi mà phải nói, phải làm năm này tháng nọ, đến nay chánh quyền đã có cách nhìn tốt hơn về ca trù vậy cũng đáng mừng lắm rồi. Khi tôi ra Hà Nội năm 1976, kiếm tiếng trống chầu ca trù còn không có, đờn cũng đờn lén ở cả miền Bắc, nay ở nhiều nơi có thể nghe được ca trù.
Nhưng người Việt Nam phải biết thương nghệ thuật của cha ông, thương người làm nghệ thuật và hiểu rằng nghệ thuật đa dạng, chứ không phải chỉ nghệ thuật của mình là đúng. Người Việt Nam thường có tính đố kỵ, luôn cho mình là đúng, người khác thì chê bai chỉ trích.

+ Nhưng hiện nay chúng ta có một số loại hình nghệ thuật dân tộc được thế giới vinh danh với những danh hiệu này, danh hiệu khác thưa giáo sư?
– Chuyện đó là tốt nhưng đâu có phải đợi Unessco công nhận thì nó mới có giá trị mà đã có giá trị từ trước. Hơn nữa việc công nhận các danh hiệu của Unessco thì lại tùy thị hiếu trong ban giám khảo hàng năm. Chẳng hạn như gần đây là hát xoan, với quần áo màu sắc thì họ quý, còn đờn ca tài tử thì hồ sơ không hoành tráng nên chẳng ai để ý. Việc mình đưa ra thế giới để họ công nhận là tốt vì trước đây vốn không ai để ý thì nay được quan tâm. Nhưng vẫn là cái nhìn của người ngoài, chẳng lẽ chính bản thân dân tộc Việt Nam không biết quý trọng vốn liếng cha ông mình sao?

+ Giáo sư sinh trưởng trong gia đình có nhiều thế hệ hoạt động âm nhạc dân tộc và được làm quen với âm nhạc dân tộc từ năm 6 tuổi, nhưng khi trưởng thành thì ra Hà Nội học Y khoa, sau này lại quay về với âm nhạc dân tộc. Đó có phải là duyên tiền định?
– Không phải, vì tôi biết âm nhạc Việt Nam trước nhưng một thời trai trẻ có sai lầm, khi mình coi âm nhạc phương Tây thấy mới mẻ, thì phải học bắt chước. Tuy nhiên, mỗi âm nhạc có ngôn ngữ phù hợp với từng dân tộc ấy. Khi tôi bị đau, nằm ở nhà thương, tôi xoay 180 độ, về với âm nhạc dân tộc. Tôi chuộc tội với âm nhạc dân tộc bằng việc giới thiệu trên khắp thế giới và trong nước. Nhưng làm suốt đời chưa được thành công, 10 phần thì cũng mới chỉ được 5 – 6 phần thôi.

+ Ông đã về nước gần 10 năm nay và đã đóng góp được rất nhiều cho nền âm nhạc truyền thống cũng như văn hóa Việt Nam. Nhưng nay có một điều dù không nói ra mà ai cũng e ngại đó là tuổi tác của giáo sư ngày càng cao và nỗi lo về một khoảng trống của thế hệ kế cận. Đó có phải cũng là nỗi lo của ông hay không?
Phải rồi! Người trong nước hiện nay có lẽ không nghĩ mình phải có bổn phận gìn giữ vốn quý của cha ông, mà vui gì thì làm nấy, chưa chú tâm và còn mặc cảm về nghệ thuật của tổ tiên.

+ Gần đây, một số người Việt Nam giàu có đã đầu tư cho văn hóa, các chương trình nghệ thuật. Đó có phải là một tín hiệu đáng mừng cho xu thế xã hội hóa ủng hộ nghệ thuật không?
– Nhưng tôi chưa thấy doanh nhân giúp nhiều cho âm nhạc dân tộc bao nhiêu trong khi mọi thứ giá trị của xã hội đang bị đảo lộn, thay đổi. Lập dàn nhạc dân tộc chỉ cần 10 triệu mà không ai cho, còn bóng đá thì chỉ cần đá vào gôn một quả là được thưởng tiền tỷ. Tôi cảm giác rằng âm nhạc, với họ không phải là nghệ thuật phụng sự mà là một món hàng người ta mua bán mà thôi.

+ Tôi cảm thấy sự ngậm ngùi, bất lực của người tâm huyết  trong giọng nói của giáo sư.
– Một con chim én không làm nên mùa xuân. Tâm huyết của 100 người trong xã hội không bằng một người có tâm trong chính quyền, vì quyền lực tiền bạc nằm trong tay sẽ thực hiện rất dễ dàng. Tôi cảm giác có những sự thật mà hiện nay nói ra không ích lợi gì, nhưng vẫn phải nói. Đó là cách dạy âm nhạc dân tộc hiện nay nhưng tôi đã nói nhiều, đâu có ai quan tâm. Vì bứt dây động rừng, không phải điều gì mình muốn, cứ tâm huyết cũng là được.

+ Vậy thì cái nếp nhà, giá trị văn hóa Việt Nam nay ra sao, thưa giáo sư?
– Nhiều nếp văn hóa dân tộc, nhất là văn hóa ứng xử trong xã hội xuống cấp ghê gớm, nhất là trong gia đình xưa gọi dạ bảo vâng, đi thưa về trình thì nay không còn. Trong trường thì khẩu hiệu “tiên học lễ, hậu học văn” không còn tôn ty trật tự. Ra ngoài đường thì không tôn trọng luật pháp. Một số bạn bè tôi trên thế giới tới Việt Nam đi qua đường ở Hà Nội, TPHCM không chết là may. Câu chuyện về giao thông cho ta thấy đó người Việt Nam thường tôn trọng sự tự do của mình mà không tôn trọng sự tự do của người khác.

+ Nếp nhà bị đảo lộn như vậy thì âm nhạc dân tộc cũng bị ảnh hưởng?
– Đó là chuyện tự nhiên, vì nó dính liền với nhau. Tư tưởng trọng đồng tiền đang ngự trị trong đời sống xã hội mà âm nhạc dân tộc hiện nay lại không đẻ ra tiền.

+ Vài năm trước, ngành văn hóa và ngành giáo dục đã bắt tay triển khai chương trình âm nhạc học đường, nhằm mang âm nhạc truyền thống vào trường học. Giáo sư có theo dõi không?
– Nhiều năm nay, tôi đã quan tâm đến chuyện nầy, nhưng cần phải xác định việc mang âm nhạc truyền thống vào học đường không phải là nhằm đào tạo học sinh biết đờn ca, ai cũng thành nghệ sĩ mà là sự hiểu biết, trân trọng vốn quí của dân tộc. Đấy là chưa kể học nhạc dân tộc thì học nhạc gì, ai dạy, dạy theo phương pháp nào?

+ Giáo sư thường ví mình là con chim én không làm nên mùa Xuân, chắc chắn cuối đời mình, đó vẫn là mối lo canh cánh lớn nhất của ông?
– Hồi nào tới giờ tôi vẫn vậy. Mình tìm hiểu cái hay, cái quý của cha ông để phổ biến. Nay thì tìm cách nói làm sao cho người ta nghe. Nói cho thế hệ trẻ nghe nhưng họ lại không có quyền mà người trong chính quyền lại chưa nghe. Tôi thường đi nói chuyện âm nhạc dân tộc hoặc tổ chức những buổi nói chuyện, biểu diễn âm nhạc Việt Nam tại nhà, nhưng có mấy người trong chính quyền tới nghe, tôi mới thấy có chừng mươi người quan tâm thực sự.
Tôi vẫn ưu tư, nhưng nay ưu tư nhiều hơn nữa, nhất là tuổi tôi đã cao, sắp ra đi mà chưa có gì đáng mừng.
+ Xin được chia sẻ với mối ưu tư lớn của giáo sư. Xin cảm ơn ông.

Thông tin

Giáo sư Tiến sĩ Trần Văn Khê là một nhà nghiên cứu văn hóa, âm nhạc cổ truyền nổi tiếng ở Việt Nam; xuất thân trong một gia tộc mà cả bên nội lẫn bên ngoại đều có truyền thống yêu nước, chống ngoại xâm và hoạt động âm nhạc nổi tiếng.
Ông sinh ngày 24 tháng 7 năm Tân Dậu (1921) trong một gia đình có bốn đời làm nhạc sĩ, nên từ nhỏ ông đã làm quen với nhạc cổ truyền. Ông nội ông là Trần Quang Diệm (Năm Diệm), cha ông là Trần Quang Chiêu (Bảy Triều), cô là Trần Ngọc Viện (tức Ba Viện, người đã sáng lập gánh cải lương Đồng Nữ ban), đều là những nghệ nhân âm nhạc cổ truyền nổi tiếng. Cụ cố ngoại ông là tướng quân Nguyễn Tri Phương. Ông ngoại ông là Nguyễn Tri Túc, cũng mê âm nhạc, có ba người con đều theo nghiệp âm nhạc. Một trong số đó Nguyễn Tri Khương, thầy dạy nhạc và nhà soạn tuồng cải lương nổi tiếng. Riêng mẹ ông là Nguyễn Thị Dành (Tám Dành), sớm tham gia cách mạng, gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1930 và bị thương rồi mất trong năm đó.
Trưởng thành, ông Trần Văn Khê ra Hà Nội học y khoa, tham gia hoạt động Tổng hội Sinh viên cùng với những sinh viên yêu nước và tham gia phong trào « Truyền bá quốc ngữ » trong ban của GS Hoàng Xuân Hãn, « Truyền bá vệ sinh » của các sinh viên trường Y. Ông sang Pháp du học từ năm 1949 về âm nhạc, rồi làm luận án tiến sĩ về âm nhạc, văn học ở những trường đại học nổi tiếng như: Đại học Sorbonne. Từ năm 1963, ông dạy trong Trung tâm Nghiên cứu nhạc Đông phương, dưới sự bảo trợ của Viện Nhạc học Paris .
Ông là thành viên của Viện Khoa học Pháp, Viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm châu Âu về Khoa học, Văn chương và Nghệ thuật cũng như nhiều hội nghiên cứu âm nhạc quốc tế khác; là Chủ tịch Hội đồng Khoa học của Viện quốc tế nghiên cứu âm nhạc bằng phương pháp đối chiếu của Đức.
Sau 50 năm nghiên cứu và giảng dạy ở Pháp, nay ông trở về sinh sống và tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu và giảng dạy âm nhạc dân tộc tại Việt Nam. Ông cũng là người đã hiến tặng cho Thành phố Hồ Chí Minh 420 kiện hiện vật, trong đó có nhiều loại nhạc cụ dân tộc và tài liệu âm nhạc. Người đăng: Unknown vào lúc 14:01Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest Nhãn: Chốn của Tùng, giáo sư Trần Văn Khê, mc, phỏng vấn, tiếng Việt, Trần Thiện Tùng, Trò chuyện với Trần Thiện Tùng

.

https://tranthientung.blogspot.com/2014/12/giao-su-tran-van-khe-nguoi-viet-nam.html?fbclid=IwAR0NHvvZGRFyYoBsHvbe1HIpacrKAG2I0f2Jskl3tKNTF8DVZs4kCWZLmR0

Đề xuất đặt mới 44 tên đường ở TP.HCM: Tố Hữu, Trần Đức Thảo, Trần Văn Khê…

Đề xuất đặt mới 44 tên đường ở TP.HCM: Tố Hữu, Trần Đức Thảo, Trần Văn Khê…

 11:45 | Thứ ba, 10/11/2020  0 Hầu hết 44 tên đường được đề xuất đặt mới là tên nhân vật lịch sử, danh thần, chí sĩ cách mạng, nhà hoạt động yêu nước, triết gia, nhà văn hóa, nhân sĩ, danh sĩ, hào trưởng, Bà mẹ Việt Nam anh hùng… 

Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM – Cơ quan thường trực Hội đồng đặt đổi tên đường thành phố vừa có tờ trình UBND TP.HCM xem xét, đề nghị HĐND TP.HCM thông qua việc đặt tên đường mới cho 44 tuyến đường trên địa bàn: Quận 2, Quận 3, Quận 7, Quận 9, Quận 12, Quận Bình Thạnh, Quận Tân Bình, Quận Tân Phú, Quận Thủ Đức, Huyện Bình Chánh, Huyện Củ Chi, trên cơ sở ý kiến thống nhất của các thành viên Hội đồng đặt tên đường trên địa bàn thành phố và Sở Giao thông Vận tải TP.HCM.

Con đường nối Nguyễn Cửu Vân với Trường Sa được đề xuất đặt tên đường Trần Văn Khê. Ảnh: CTV


Hầu hết 44 tên đường được đề xuất đặt mới là tên danh thần lịch sử, chí sĩ cách mạng, nhà hoạt động yêu nước, triết gia, giáo sư nổi tiếng, nhà văn hóa, nhân sĩ, danh sĩ, hào trưởng, Bà mẹ Việt Nam anh hùng… Trong đó, đường Tố Hữu (Quận 2) dài 3.195m, lộ giới 28,1 – 19,2, đề xuất đặt tên cho đường Ven hồ trung tâm (R2) và một phần đường ven sông Sài Gòn (R3). Từ nút giao C1 (giao lộ đường Lương Định Của với đường Trần Não) đến nút giao ven sông Sài Gòn R3 và đường vòng quanh khu 2C.

Đường Trần Đức Thảo (Quận 9) dài 356m, lộ giới 16m, được đề xuất đặt tên cho đường thuộc khu thể thao – ký túc xá Đại học Văn hóa (Cơ sở 2). Từ đường Đỗ Xuân Hợp đến cuối đường.

Đường Trần Văn Khê (quận Bình Thạnh) dài 397,9m, lộ giới 16m, đề xuất đặt tên cho đường Dự án Cống hộp Phan Văn Hân. Từ đường Trường Sa đến đường Nguyễn Cửu Vân.

Ngoài ra, nhiều tuyến đường được đề xuất đặt tên các nhân vật lịch sử, danh thần, danh sĩ, nhà cách mạng: An Tư Công Chúa, Lưu Đình Lễ (nhân sĩ nổi tiếng), Tinh Thiều (danh thần triều Lý Nam Đế), Bạch Đông Ôn (danh thần triều Nguyễn), Đặng Đình Tướng (Danh sĩ, đại thần nhà Lê Trung Hưng), Dương Lâm (Danh sĩ thời Nguyễn), Dương Thanh (Hào trưởng, Thứ sử Châu Hoan), Trần Qúi Kiên (Nhà cách mạng tiền bối), Đặng Bỉnh Thành (Chí sĩ cách mạng, nhà văn hóa nổi tiếng), Phạm Văn Ngôn (Chí sĩ, nhà hoạt động yêu nước);

Các Bà mẹ Việt Nam anh hùng: Đỗ Thị Lời, Nguyễn Thị Gạch, Phạm Thị Ba, Trương Thị Hoa, Trần Thị Năm, Nguyễn Thị Xinh, Chung Thị Minh, Nguyễn Thị Nhuần, Nguyễn Thị Thích, Nguyễn Thị Diệp, Trần Thị Trọng, Phan Thị Hành, Hà Thị Đát, Trần Thị Sa, Trịnh Thị Tho, Trần Thị Báo, Dương Thị Thiệt, Trần Thị Giang, Phan Thị Khai, Nguyễn Thị Dững, Phan Thị Thâu, Thái Thị Còn, Nguyễn Thị Tư, Huỳnh Thị Bảy, Phạm Thị Nghĩ, Lê Thị Ngay, Nguyễn Thị Lê, Nguyễn Thị Tuôi, Nguyễn Thị Trọn, Lê Thị Truyền, Phan Thị So… 

Theo Sở Văn hoá và Thể thao TP.HCM, 44 tuyến đường được đề nghị đặt tên mới lần này đáp ứng quy định điều kiện đặt tên đường: « Đường có chiều dài tối thiểu 200m, lộ giới tối thiểu 12m trở lên mới được đặt tên ».

Phạm Hải

Danh sách 44 tên đường đề xuất đặt mới

https://nguoidothi.net.vn/de-xuat-dat-moi-44-ten-duong-o-tp-hcm-to-huu-tran-duc-thao-tran-van-khe-26211.html

QUỲNH TRANG: Đặt tên đường cho 2 GS Trần Đức Thảo và Trần Văn Khê

Đặt tên đường cho 2 GS Trần Đức Thảo và Trần Văn Khê

Thứ Bảy, ngày 27/6/2020 – 06:50

Đặt tên đường cho 2 GS Trần Đức Thảo và Trần Văn Khê

(PL)- Trong 47 tên đường đặt mới, đổi tên sắp tới tại TP.HCM đã có hai tên đường mang tên GS Trần Đức Thảo và GS Trần Văn Khê. Đây phần nào là một bước ghi nhận những đóng góp của giới trí thức trong việc xây dựng, phát triển đất nước, xã hội. Tin liên quan

Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM vừa chính thức có tờ trình gửi đến UBND TP.HCM về việc đặt mới, đổi tên cho 47 tuyến đường trên địa bàn TP.HCM.

Những con đường mang tên người yêu nước

Trong đợt đặt tên, đổi tên lần này có nhiều nhân vật lịch sử, nghệ sĩ, trí thức: Nhà thơ Tố Hữu (Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng), An Tư công chúa (em gái út vua Trần Nhân Tông), tri huyện Lưu Đình Lễ (tri huyện Bình Long đầu tiên, người quy dân lập ấp, lập làng Tân Thới Nhì), văn tướng Tinh Thiều (tướng văn thời Lý Nam Đế), danh sĩ Đặng Đình Tướng; một số nhà yêu nước cận đại: Nhà yêu nước Phạm Văn Ngôn, Đặng Bỉnh Thành…

Đáng chú ý trong đó là GS Trần Đức Thảo và GS Trần Văn Khê đều lần lượt được đặt tên đường ở quận 9 và quận Bình Thạnh. Cụ thể, tên GS Trần Đức Thảo sẽ được đặt cho tên đường thuộc khu ký túc xá ĐH Văn hóa (đoạn từ Đỗ Xuân Hợp đến cuối, chiều dài 356 m); tên GS Trần Văn Khê sẽ được đặt ở đoạn đường từ Trường Sa đến Nguyễn Cửu Vân (dài 379,9 m), đường này nằm giữa khu chung cư B1 và B2 Trường Sa và có giao lộ cùng Phan Văn Hân.https://60df75c3e3362b5df0e67f808e5a752e.safeframe.googlesyndication.com/safeframe/1-0-37/html/container.html

Vài nét về GS Trần Đức Thảo

Cuộc đời của GS Trần Đức Thảo (1917-1993) có nhiều đóng góp cho nền tảng triết học hiện đại. Ông là người duy nhất được xem là nhà triết học tại Việt Nam khi được đào tạo chỉn chu, bài bản về triết học, là người nhận học bổng của chính phủ toàn quyền Đông Dương sang Paris du học từ những năm 1936. Con đường đến với triết học của ông rộng mở hơn khi là người Việt đầu tiên trúng tuyển thủ khoa thạc sĩ triết học và tiến gần với dòng chảy triết học thế giới khi là giáo sư tại ĐH Sorbonne (Paris) những năm 1938-1945.

Ông trở về Việt Bắc tham gia kháng Pháp vào năm 1952. Sau đó ông tiếp tục làm việc ở Ban Sử – Địa – Văn (sau này là Ủy ban Khoa học xã hội) và là giáo sư triết học, phó giám đốc ĐH Sư phạm, chủ nhiệm Khoa sử ĐH Tổng hợp Hà Nội.

Tuy nhiên, như nhiều trí thức giai đoạn đó, những năm 1956-1957 ông bị cho là dính líu phong trào Nhân văn giai phẩm khi ông công bố những bài báo về tự do, dân chủ. Sau sự kiện này, ông bị chuyển về làm chuyên viên Nhà xuất bản Sự thật. Sau năm 1975, ông vào sống ở quận Thủ Đức (TP.HCM), một phần bộ sách của ông mang tên Vấn đề con người và chủ nghĩa lý luận không có con người (1989) được in. Năm 1991, ông sang Pháp chữa bệnh và tiếp tục để hoàn tất các công trình trước tác về triết học, nhất là bộ sách trên. ông đã mất tại Paris vào năm 1993. Sau đó ông được đem về an táng tại Hà Nội. Cho đến những năm 2000, một số tác phẩm và công trình nghiên cứu của ông mới chính thức trở lại với giới nghiên cứu, bạn đọc trong nước.

Đặt tên đường cho 2 GS Trần Đức Thảo và Trần Văn Khê - ảnh 1


Con đường sẽ mang tên GS Trần Văn Khê ở quận Bình Thạnh nối đường Trường Sa và đường Nguyễn Cửu Vân, cắt ngang đường Phan Văn Hân. Ảnh: QUỲNH TRANG

GS Trần Văn Khê đã trở về Bình Thạnh

Số phận không thăng trầm như GS Trần Đức Thảo, đoạn cuối cuộc đời GS Trần Văn Khê (1921-2015) có những tháng năm nhiều ý nghĩa tại TP.HCM.

Sau 50 năm nghiên cứu, giảng dạy ở Pháp, năm 2006, ở tuổi 85, GS Trần Văn Khê đã trở về sinh sống, tiếp tục giảng dạy tại Việt Nam. Những ai yêu mến âm nhạc dân tộc, văn hóa Việt Nam sẽ khó quên căn nhà 32 Huỳnh Đình Hai (quận Bình Thạnh), nơi chín năm trời ông cùng đồng nghiệp, nhiều thế hệ học trò giữ ấm bằng những chương trình âm nhạc, ẩm thực, văn hóa… Năm năm sau khi GS Trần Văn Khê mất, TP.HCM mới bắt đầu trình ý kiến về việc đặt tên đường cho giáo sư. Và toàn bộ di sản giáo sư tặng lại TP vẫn chưa có một nhà lưu niệm, khu trưng bày hay bất cứ hoạt động nào để công chúng dễ tiếp cận.

Việc đặt tên đường cho hai vị GS Trần Văn Khê và GS Trần Đức Thảo là một bước đầu tiên, để từ đó nhiều di sản của trí thức được gợi mở để tiếp nối, truyền lại cho các thế hệ mai sau.

Không lãng quên triết gia duy nhất của Việt Nam cận hiện đại Việc đặt tên đường cho GS Trần Đức Thảo dẫu là một đoạn đường nhỏ, ngắn trong khuôn viên ký túc xá ĐH Văn hóa, là góp phần nhắc nhớ lại một số phận trí thức trải qua nhiều thăng trầm. Và hơn cả, đó là sự không lãng quên một người được xem là triết gia duy nhất của Việt Nam cận hiện đại. 

QUỲNH TRANG

Đặt tên đường cho 2 GS Trần Đức Thảo và Trần Văn Khê

GS Trần Văn Khê nói chuyện về Đồng Dao

GS Trần Văn Khê nói chuyện về Đồng Dao

15,437 views•Oct 8, 2009140ShareSavemeoduc 2.24K subscribers GS Trần Văn Khê đã giới thiệu những hình thức âm nhạc dân gian của dân tộc như hát ru, hò, vè, lý… và đặc biệt có sự so sánh thang âm điệu thức trong Đồng Dao của trẻ em Việt Nam với Đồng Dao của trẻ em nước ngoài. Đây cũng là một đề tài hết sức gần gũi và quen thuộc, gắn liền với tuổi thơ của mỗi người. Nét mới là trong khi quan sát, lắng nghe những đứa trẻ hát đồng dao và chơi trò chơi, GS Khê đã phát hiện được sự tương đồng ở thang âm những bài đồng dao của trẻ em các nước qua kiểu nhạc như « hò xang hò xế ». Cùng với những ví dụ cụ thể mà GS kể lại cho mọi người nghe… Chuyên đề « Âm nhạc dân tộc Việt Nam » do Khoa Nhân học ĐH. KHXH & NV thực hiện cùng với Giáo sư Trần Văn Khê 2009. – Video by Khánh Vân –

Phim tài liệu « Trần Văn Khê với Việt Nam » – Góc nhìn khác biệt của đạo diễn người Pháp gốc Việt

https://vtv.vn/viet-nam-va-the-gioi/phim-tai-lieu-tran-van-khe-voi-viet-nam-goc-nhin-khac-biet-cua-dao-dien-nguoi-phap-goc-viet-20170624221653206.htm

Phim tài liệu « Trần Văn Khê với Việt Nam » – Góc nhìn khác biệt của đạo diễn người Pháp gốc Việt

Thu Hà – Quỳnh Liên – Đức Thiện (Ban Truyền hình Đối ngoại)-Chủ nhật, ngày 25/06/2017 11:00 GMT+7

VTV.vn – Đây là bộ phim về cuộc đời và hành trình của Giáo sư Trần Văn Khê qua lời kể của cô cháu gái, đạo diễn phim tài liệu người Pháp gốc Việt, Hồ Thủy Tiên.

Cách đây 2 năm, ngày 24/6/2015, Giáo sư Trần Văn Khê – nhạc sĩ, nhà nghiên cứu, Giáo sư âm nhạc dân tộc Việt Nam, đã ra đi vào cõi vĩnh hằng. Câu chuyện về tình yêu, sự cống hiến cả cuộc đời của vị giáo sư đáng kính dành cho âm nhạc truyền thống Việt Nam đã được kể lại qua bộ phim tài liệu Trần Văn Khê với Việt Nam.

Bộ phim hoàn thành năm 2015, kể lại tình yêu vô bờ bến của Giáo sư với quê hương đất nước và nền âm nhạc dân tộc Việt Nam, dù cách biệt thời gian và ngàn trùng xa cách.

Hồ Thủy Tiên – đạo diễn người Pháp gốc Việt chia sẻ: « Tôi biết tới cậu từ khi tôi 6 tuổi. Một ngày, cậu nói với tôi rằng: Con gái, có rất nhiều người làm phóng sự hay phim về cậu, nhưng cậu tin bộ phim hay nhất thì phải do con thực hiện. Rồi tôi đi theo cậu về quê hương, nơi cậu đã sinh ra. Tôi đã mất 20 năm để thực hiện bộ phim này ».

Bấm máy năm 1997, Hồ Thủy Tiên đã theo chân Giáo sư Trần Văn Khê trong những chuyến công tác của ông ở Việt Nam và nước ngoài. Đó là những khoảnh khắc rất riêng tư, góc nhìn khác biệt và rất đỗi chân thực mà chỉ có những người thân của Giáo sư mới thực hiện được.

Giáo sư Trần Văn Khê có nhiều đóng góp lớn trong việc bảo tồn Nhã nhạc cung đình HuếCác nghệ sĩ thành kính tiễn đưa Giáo sư Trần Văn KhêGiáo sư Trần Văn Khê – cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam

Lễ Tang Cố GS.TS Trần Văn Khê (P1)

FR

Lễ Tang Cố GS.TS Trần Văn Khê (P1)

130 vues•17 déc. 202030PartagerEnregistrerDakao Be 3,02 k abonnés Di sản của Ông để lại cho đời thật vô giá. Nhạc Sư Vĩnh Bảo, NSND Ngọc Giàu, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Danh ca Giao Linh, Danh hài Hoài Linh, MC Thanh Bạch v.v..đã thăm viếng và tiễn đưa Ông về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ý NHI: Tưởng nhớ GS.TS Trần Văn Khê một thời tâm huyết với bảo tồn Nhã nhạc cung đình Huế

Cập nhật ngày: 01/09/2016 08:54:36

Trần Văn Khê (tên khai sinh là Trần Quang Khê) sinh ngày 24 tháng 7 năm 1921 tại làng Đông Hòa, tổng Thuận Bình, tỉnh Mỹ Tho (nay là huyện Châu Thành, Tiền Giang) trong một gia đình có bốn đời làm nhạc sĩ, nên từ nhỏ ông đã làm quen với nhạc cổ truyền. Năm lên 6 tuổi ông đã được cô (Ba Viện) và cậu (Năm Khương) dạy đàn kìm, đàn cò, đàn tranh, biết đàn những bản dễ như « Lưu Thuỷ », « Bình Bán vắn », « Kim Tiền », « Long Hổ Hội ». Ông nội ông là Trần Quang Diệm (Năm Diệm), cha ông là Trần Quang Chiêu (Bảy Triều), cô là Trần Ngọc Viện (tức Ba Viện, người đã sáng lập gánh cải lương Đồng Nữ ban), đều là những nghệ nhân âm nhạc cổ truyền nổi tiếng.

Cố GS.TS Trần Văn Khê (24/7/1921- 24/7/2016)

Ông là người Việt Nam đầu tiên đỗ tiến sĩ ngành âm nhạc học tại Pháp. Sau đó, ông trở thành giáo sư tại Đại học Sorbonne (Pháp), thành viên danh dự Hội đồng Quốc tế âm nhạc, UNESCO… Ông là người có bề dày trong hoạt động nghiên cứu, giảng dạy, có công trong quảng bá âm nhạc Việt Nam nói riêng, văn hóa Việt Nam nói chung ra thế giới.  Một trong những đóng góp không nhỏ của GS.TS Trần Văn Khê đối với nền văn hóa nghệ thuật nước nhà là đã mang văn hóa – nghệ thuật Việt Nam đến với năm châu, để từ đó họ yêu hơn, cảm mến hơn và hiểu hơn một xứ sở Việt Nam, một tâm hồn và sức mạnh nội sinh của Việt Nam.  Đối với những giá trị di sản của nghệ thuật truyền thống cung đình Huế, trong đó có Nhã nhạc cung đình Huế, GS.TS Trần Văn Khê chính là người đã có nhiều đóng góp trong việc khôi phục và bảo vệ vốn quý này. Ông đã nhiều lần đến Huế, gặp gỡ các nghệ sỹ cung đình, các nhà nghiên cứu Huế và những người làm quản lý trong ngành văn hóa để nói chuyện và trao đổi về vấn đề bảo tồn Nhã nhạc – Âm nhạc cung dình Việt Nam. Tháng Ba năm 1994, UNESCO tổ chức Hội nghị quốc tế các chuyên gia về di sản văn hóa phi vật thể tại Huế. Trong một cuộc họp tiểu ban nghệ thuật, giáo sư Trần Văn Khê cùng các giáo sư của Việt Nam là Trần Quốc Vượng và Tô Ngọc Thanh, các giáo sư Nhật Bản là Tokumaru và Yamaguti, giáo sư người Philippines là Jose Marceda đệ trình UNESCO và Chính phủ Việt Nam về một chương trình quốc gia khôi phục và nghiên cứu Nhã nhạc cung đình Huế. Trên cơ sở đó, Bộ Văn hóa – Thông tin và tỉnh Thừa Thiên – Huế đã giao Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế lập hồ sơ ứng cử cấp quốc gia Nhã nhạc Huế – Âm nhạc Cung đình Việt Nam để đệ trình UNESCO đề nghị công nhận là Kiệt tác Di sản Phi vật thể và Truyền khẩu của nhân loại (năm 2002). 

GS. TS. Trần Văn Khê đồng hành cùng Nhã nhạc – Âm nhạc Cung đình Huế tại UNESCO Paris năm 2003

Năm 2003, khi Nhã nhạc cung đình Huế được UNESCO công nhận là Kiệt tác Di sản Văn hóa Phi vật thể và truyền khẩu của nhân loại, GS. TS. Trần Văn Khê đã đồng hành cùng Nhã nhạc cung đình đến với nhiều nước trên thế giới. Tháng 1 năm 2004, ông đã có buổi thuyết trình đàu tiên giới thiệu Nhã nhạc tại Trụ sở UNESCO ở Paris (Pháp) trong buổi lễ đón nhận bằng công nhận của Nhã nhạc. Tiếp đó là chuỗi biểu diễn tại một số thành phố lớn của Pháp, Bỉ, Ý, Tây Ban Nha, Nhật Bản,.. từ năm 2004 đến 2009. Tại mỗi nơi diễn ra sự kiện giới thiệu Nhã nhạc ở những nước trên, ông thường là người dẫn chương trình, giới thiệu rõ nội dung của từng tiết mục để bạn bè quốc tế hiểu hơn về những giá trị di sản mà Huế-Việt Nam đang nắm giữ. Có lẽ vậy, nên tại những đất nước các nghệ sỹ Nhã nhạc đã từng đến và biểu diễn luôn nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ khán giả.  Đối với nghệ thuật âm nhạc truyền thống Việt Nam nói chung, Nhã nhạc cung đình Huế nói riêng, GS.TS Trần Văn Khê không chỉ là một diễn giả uyên bác về văn hóa, về âm nhạc, mà còn là một con người tâm huyết đã dành trọn đời mình cho việc học tập, nghiên cứu, quảng bá âm nhạc dân tộc Việt Nam, trong đó có Nhã nhạc cung đình Huế đến với bạn bè quốc tế.

Cố GS. Trần Văn Khê cùng GS. Tô Ngọc Thanh và Cố Nghệ nhân Trần Kích
GS. Trần Văn Khê cùng các cố vấn xem lại nội dung đề nghị dự án bảo tồn Nhã nhạc năm 2004
GS. Trần Văn Khê tại lễ khai giảng lớp đào tạo nhạc công Nhã nhạc năm 2006

Đặc biệt, trong Dự án thực hiện chương trình quốc gia bảo tồn và phát huy giá trị Nhã nhạc – Âm nhạc (giai đoạn 2005-2009), với tư cách là thành viên Ban Cố vấn của dự án, GSTS. Trần Văn Khê đã dốc hết tâm sức tham gia từ khi đề cương dự án được khởi thảo, trực tiếp giảng dạy khóa đào tạo Nhạc công trẻ, thực hiện các buổi nói chuyện giới thiệu Nhã nhạc đến với cộng đồng trẻ, dẫn chương trình cho phim giới thiệu các tiết mục biểu diễn chọn lọc,… cho đến khi hoạt động cuối cùng của dự án hoàn tất với việc thành lập tủ sách nghiên cứu về Nhã nhạc, trong đó riêng Giáo sự đã trao tặng cho Trung tâm BTDT Cố đô Huế hàng chục tài liệu, sách nghiên cứu, phim và băng đĩa tư liệu. Rạng sáng ngày 24/06/2015 tại bệnh viện Nhân Dân Gia Định, GS.TS Trần Văn Khê đã về cõi vĩnh hằng vào hưởng thọ 94 tuổi. Giáo sư ra đi để lại cho nền âm nhạc dân tộc Việt Nam một sự tiếc nuối lớn lao.

Lễ tưởng niệm GS Trần Văn Khê tại Nhà hát Duyệt Thị Đường ngày 26/6/2015

Chiều ngày 26.6.2015, tại Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại Nội – Huế), Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế trang trọng tổ chức Lễ tưởng niệm và tri ân Giáo sư Trần Văn Khê, người đã có đóng góp cực kỳ to lớn cho sự bảo tồn, phục hưng và vinh danh Nhã nhạc – Âm nhạc Cung đình Việt Nam, với tấm lòng thành kính tiếc thương vô hạn.  Nhân dịp kỷ niệm 95 năm ngày sinh của GS.TS Trần Văn Khê (24/7/1921- 24/7/2016) và cũng tưởng nhớ đến ngày Giáo sư về với cõi vĩnh hằng cách đây 1 năm (24/6/2015), các nghệ sỹ Nhã nhạc Cung đình Huế và những người làm công tác bảo tồn di sản của Huế xin bày tỏ sự tri ân sâu sắc đến Giáo sư, chân thành cám ơn những gì Giáo sư đã đóng góp cho Huế trong việc gì giữ bản sắc riêng của Nhã nhạc – Âm nhạc cung đình Việt Nam.

Ý Nhi

In bản tin này

Các tin khác:Hoàng Cung Huế (Đại Nội) vinh dự lọt top 5 điểm tham quan du lịch hàng đầu Việt NamKý kết thỏa thuận ghi nhớ hợp tác giữa Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế và Viện Bảo tồn Di tíchHội thi vẽ tranh thiếu nhi “Ước mơ Thành phố Festival của chúng em” và bình chọn Huế là thành phố Xanh Quốc tế 2016Lễ công bố Di sản Tư liệu Thơ văn trên kiến trúc cung đình Huế thuộc Chương trình Ký ức Thế giới khu vực Châu Á-Thái Bình Dương của UNESCOTưởng niệm 100 năm khởi nghĩa Duy TânTRIỂN LÃM TẠP CHÍ HERITAGE VỚI DI SẢN VĂN HÓA HUẾKHÁNH THÀNH DỰ ÁN “BẢO TỒN, TU BỔ DI TÍCH TRIỆU TỔ MIẾU – PHẦN TIỀN ĐIỆN – ĐẠI NỘI, HUẾ”TẾ NAM GIAO-MỘT GIÁ TRỊ VĂN HOÁ ĐẶC SẮC CỦA CUNG ĐÌNH NGUYỄNTriển lãm phong lan 3 miền và cây kiểng Huế 2016.Triển lãm « Sắc gốm Lý-Trần qua bản phục chế của nghệ nhân ưu tú Trần Độ »