Catégorie : TRẦN QUANG HẢI

MARK VAN TONGEREN: Catching up with Tran Quang Hai

Fusica © 2002 – 2019

Catching up with Tran Quang Hai

5th October 2019Overtone Singing, People, Publications, Throat Singing, Writings, 中文Bach Yen, dan moi, jew’s harp, mouthharp, Overtone Singing, Tran Quang Hai, Vietnamese music

The most prolific researcher in the field of overtone singing is a man with many faces. His name is Tran Quang Hai and you can call him (and all options are correct): Vietnamese or French; a professional musician or a professional musicologist; an instrumentalist or a singer; an improviser or a composer; a traditional, a popular or an experimental musician (all three will do); an expert in Vietnamese traditional musics and an astute chronicler of its year-to-year development in the past decades.* Tran Quang Hai has a new book out celebrating his 50 years of music research in many different areas. We recently met in Paris, where he shared some interesting facts about the Vietnamese Jew’s harp (dan moi) I did not know before. On the trip back to Amsterdam I read most of the articles in his book that I had not seen before, so more on that too. Before talking about our meeting, his book and the origin of the word dan moi (Jew’s harp), some historical background. Since Hai is Tran Quang Hai’s first name I will refer to him as Hai.

I learned of Hai’s work on overtone singing in the early 1990s. When I got to know him personally, I was astounded and (I will admit) a bit intimidated by his unbridled energy. He loves to share what he does, and he is in fact overflowing with enthusiasm: for overtone singing, for Vietnamese music, for playing the Jew’s harp and spoons, for ethnomusicology, for his constant travels as a performer and teacher. After my visits I was usually exhilirated (about all the new things I had learned or shared with him) and at the same time exhausted (feeling my life was a mess with no progress at all).

In fact, going to Paris has been almost synonymous with visiting Hai and his lovely wife Bach Yen (whose singing carreer goes way way back). And these visits became almost synonymous with absolutely great Vietnamese food. Bach Yen often spent hours and hours to buy fine ingredients like all kinds of fresh leaves, vegetables, seafood and meat and prepare them the Vietnamese way. We would have excellent diners, drank nice wine, as the couple made an annual ‘pilgrimage’ to different regions in France to stock up on boxes of quality wine to share with friends at home.

After moving to Taiwan, my encounters with Tran Quang Hai were scarce, and visits to both of them even more. In 2019, it has been around ten years since we last met in Paris. So I was delighted to see them again some weeks ago. Tran Quang Hai retired a decade ago from the ethnomusicology department at the Musée de L’Homme in Paris, but has remained an active performer and workshop leader for all these years. Bach Yen is a famous singer of popular songs and entertainment music, as well as a singer of many different genres of traditional music. Together they have given hundreds of concerts in Europe and elsewhere, and they continue to do so. Here is a photo of their appearance in Genoa, Italy, a week or so after I met them.

Late August, when I walked down the platform of Gare de Lyon, Hai and Bach Yen were waiting for me. Once again I was overwhelmed to be in their buzzing, energetic presence. The first thing they did, was to get out their cameras and make many photos together. Then we strolled to their car, and their warm hands and arms embraced my arms. I sometimes think of myself as someone who easily touches people, but this time I thought I am quite distant compared to them. It was really (excusez le mot) touching to stroll down the platform chatting and to be ‘wrapped’ by their tender hands and arms on both sides. Hai told me once about using his hands to heal people and showed me some methods. But it seems the couple just radiates warmth and energy naturally, even without using a special method.

For our Vietnamese food, this time we drove to a place called Pho Bida, pronounced Fo Beeyaa. Pho is the famous Vietnamese noodle soup, but what about Bida? It turns out to be derived from ‘billiard’, as the former location of this restaurant housed a popular billiard room as well. The place is not very spacious but we were early and could chose any seat. By the time we left lots of people waited outside. The food was great and loved by Vietnamese and non-Vietnamese alike: highly recommended! (Pho Bida Vietnam, 36 rue Nationale, 75013 Paris)

Tran Quang Hai’s New Book

When we sat down, Hai gave me his new book, a thick volume with many of his articles and listst of all his achievements, titles, appearances, etc. organized in a single volume. Some articles I have known for a long time. So I particularly enjoyed reading those things I did not know in detail.

First, an article about Vietnamese music and its historical background, very helpful for understanding the relationship to Chinese music and culture. It also covers many of the recent developments in Vietnamese music, making it in effect a kind of encyclopaedic entry into Vietnam and all its music. With this work Hai most clearly follows in the footsteps of his late father Tran Van Khe, also a well-known musician and musicologist.

“Tran Quang Hai. 50 Years of Research in Vietnamese Traditional Music and Overtone Singing.”

Second, an article that accompanied a double CD issued in France in 1997, dedicated to the absolutely fascinating world of mountain tribe musics in Vietnam. There is a dazzling array of types of instruments and ways of playing, and these liner notes give a good overview of this field.

If you are interested in overtone singing and still love printed matter, as I do myself, then this is a good way to get your (physical) hands on several key articles on this technique by Dr. Tran Quang Hai and understand the background of his research. (Note for academic readers: for research purposes it is better to consult online pdfs of the articles in their original format). Available here.

Tran Quang Hai and the Dan Moi

During our lunch I also learned where the common name of the Vietnamese brass Jew’s harp comes from. It is usually referred to as dan moi, which is a Vietnamese word (compare for example dan tranh/đàn tranh, the plucked zither, or the unique one-string zither dan bau/đàn bầu). However, the thin, finely crafted Jew’s harp, probably smaller than any other type of Jew’s harp, originates from the mountain tribes who live close to Yunnan in South China. The Hmong’s native language and culture has little to do with that of the dominant Viet or Kinh ethnic group, who are historically tied to China. When travelling in the mountains in North Vietnam (around Sapa), I encountered the Hmong people who play this instrument and managed to get one made locally by their craftsmen. They referred to it as gya, phonetically speaking, though in writing it is referred to as djam. A personal note from Tran Quang Hai shortly after publishing this post: the Hmong name of the Jew’s harp is ncas (pronounced ncha).

The djam I bought in Sapa from girls who played the instrument along the mountain road. (photo by the author).

So I asked Hai how the name dan moi came about. He explained: there is no Jew’s harp in the music of the ethnic Vietnamese. So when he learned about the traditions of the mountain people around 50 years ago, he had to make up a new name himself in order to accommodate the minorities’ instrument in the system and language of Vietnam. To use ‘dan’ (meaning ‘instrument’) was an obvious beginning point. Hai decided to add ‘moi’ for lips, to designate it is played between the lips. Most brass or metal Jew’s harps are held against the teeth, with the lamella vibrating between the teeth; the dan moi is held between the lips and vibrates there. In this sense it is more like a type of wooden or bamboo Jew’s harp, particularly the ones vibrated by a string attached to one side.

A Hmong girl playing the djam for me in 2003 (photo by the author).

The dan moi went on to become a very popular instrument around the world once non-Vietnamese musicians discovered them, at the turn of the millenium. Many people asked me for it when I brought them back in 2003. I remember giving one to Tuvan throat singer Sainkho around 2004. She immediately fell for its bright sound and expressive qualities, and asked for more several times after (and so did other people). At the same time, a German company saw the potential of this cheap instrument to reach a huge audience and set up (web)shop, calling it It has a become a one-stop shop to buy all kinds of Jew’s harps. So dan moi, Hai’s new name for the djham, a minority instrument, and for Jew’s harps in general, now has become sort of a symbol of 21st century global Jew’s harp culture. And it seems to be growing year by year: here in Taiwan I have seen many new Jew’s harp enthusiasts taking the stages recently, often sporting a collection of world Jew’s harps, including, of course, the dan moi.

Here is a video where you see the movement of the dan moi lamella in slow motion, played by Hai’s student Dang Khai Nguyen.

Learn more about Tran Quang Hai

Hai is still actively teaching, find out where his next workshops are by going to his blog:

(the blog itself amounts to a ‘wikipedia’ of sorts for throat/overtone singing, where you will find a huge amount o copies of scientific and popular articles, videos, and indeed copies of wikipedia entries, as well as some original posts about Hai’s workshops and travels).

Go here to find more entries in English and in Vietnamese:

Finally, back to some Asian flavour, but East-Asian instead of the South-East Asian of Hai’s origins. Here is a hilarious video from the time Hai was flown into Japan to demonstrate overtone/throat singing in a hypertheatrical popular entertainment program.
TRAN QUANG HAI on JAPANESE TELEVISION, part 2, December 26, 2012

* OK, for this one I have no way to tell if it is true, but Hai does mention in his new book (page  32) that he wrote “more than 500 articles in Vietnamese for 30 Vietnamese magazines in America, Europe, Asia and Australia.”

TRAN QUANG HAI ‘s WORKSHOP of Overtone singing, Festival UMBRIA IN VOCE , ITALY, 𝗦𝗮𝗯𝗮𝘁𝗼 𝟵 𝗻𝗼𝘃𝗲𝗺𝗯𝗿𝗲 𝟮𝟬𝟭𝟵 𝗱𝗮𝗹𝗹𝗲 𝗼𝗿𝗲 𝟭𝟯:𝟯𝟬 𝗮𝗹𝗹𝗲 𝟭𝟴:𝟯𝟬

Chat (509)CloseUmbria in Voce · 11 mins ·  🔹 𝗦𝗮𝗯𝗮𝘁𝗼 𝟵 𝗻𝗼𝘃𝗲𝗺𝗯𝗿𝗲 𝟮𝟬𝟭𝟵 𝗱𝗮𝗹𝗹𝗲 𝗼𝗿𝗲 𝟭𝟯:𝟯𝟬 𝗮𝗹𝗹𝗲 𝟭𝟴:𝟯𝟬 🔹
Un eccezionale #workshop di cinque ore per approfondire il ᴄᴀɴᴛᴏ ᴀʀᴍᴏɴɪᴄᴏ con un maestro indiscusso a livello mondiale: Tʀᴀɴ Qᴜᴀɴɢ Hᴀɪ, vietnamita residente a Parigi, musicista di talento e rinomato proveniente da una famiglia di cinque generazioni di musicisti.

Durante il seminario, Tran Quang Hai insegnerà le 2 tecniche di base del canto armonico:
✔️Tecnica della cavità a una bocca con serie inferiori di sovratoni.
✔️Tecnica di due cavità della bocca con serie superiori di sovratoni.
✔️ E a seguire, esercizi per l’improvvisazione e la creazione collettiva, per il controllo di ogni tono, per il miglioramento delle sfumature imparando a ridurre il suono fondamentale e per imparare come ascoltare le proprie sfumature per creare piccole melodie.

❗️Iscrizione obbligatoria: 3349843087 – 3394076156
o scrivere a

Write a comment…

Torna a Gubbio il “Festival Umbria in Voce” | Sperimentazione, artisti internazionali e la dedica a “Re” Demetrio Stratos

Torna a Gubbio il “Festival Umbria in Voce” | Sperimentazione, artisti internazionali e la dedica a “Re” Demetrio Stratos

Torna a Gubbio il “Festival Umbria in Voce” | Sperimentazione, artisti internazionali e la dedica a “Re” Demetrio Stratos

Il Festival celebra lo strumento musicale per eccellenza, la voce, con concerti, seminari, conferenze e laboratori | Ospite Tran Quang Hai, esperto di canto difonico

The program of the V edition confirms itself to be full of excellent events and first of all has the honor of two important presences of high international level, which embody the dedication of the festival to the great artist and experimenter of the voice Demetrio Stratos, of which this year marks the forty year since disappearance. First among the guests, the Vietnamese Tran Quang Hai, the greatest expert and master in the world of difonic singing: a vocal technique of shamanic origin widespread in Mongolia, Siberia and South Africa which he introduced into contemporary music receiving many international awards. Refined interpreter of the musical traditions of the Far East, he was a master of artists such as Demetrio Stratos, and since 1968 is part of the research group of the CNRS, department of musicology at the Musée de l’Homme in Paris. Saturday 9 November at 13.30 will be the protagonist of the seminar « Overtune singing and singing difonico », lasting 5 hours (info:

Il programma della V edizione si conferma denso di appuntamenti d’eccellenza e si pregia anzitutto di due importanti presenze di alto livello internazionale, che incarnano la dedica del festival al grande artista e sperimentatore della voce Demetrio Stratos, di cui quest’anno ricorre il quarantennale dalla scomparsa.
Primo tra gli ospiti, il vietnamita Tran Quang Hai, il più grande esperto e maestro al mondo del canto difonico: una tecnica vocale di origine sciamanica diffusa in Mongolia, in Siberia e in Sudafrica che ha introdotto nella musica contemporanea ricevendo molti riconoscimenti internazionali.

Raffinato interprete delle tradizioni musicali dell’Estremo Oriente, è stato maestro di artisti come Demetrio Stratos, e dal 1968 fa parte del gruppo di ricerca del CNRS, dipartimento di musicologia presso il Musée de l’Homme di Parigi. Sabato 9 novembre alle 13.30 sarà protagonista del seminario “Overtune singing e canto difonico”, della durata di 5 ore (info:

Trần Quang Hải et Quách Vĩnh Thiện – Causerie Musicale – Paris, le 21 Avril 2019

Trần Quang Hải et Quách Vĩnh Thiện – Causerie Musicale – Paris, le 21 Avril 2019

Vinh-Thien Quach Published on Apr 23, 2019 Trần Quang Hải et Quách Vĩnh Thiện – Causerie Musicale – Paris, le 21 Avril 2019. Le dimanche 21 dimanche avril 2019 à 15H. Réalisation et Musique : Quách Vĩnh-Thiện.

Trần Quang Hải, né le 13 mai 1944 à Linh Dong Xa au Vietnam, est un ethnomusicologue dont le domaine de recherche est la musique vietnamienne, la musique asiatique, et le chant diphonique sibérien. Trâǹ Quang Hải est issu d’une famille de musiciens traditionnels depuis cinq générations. Il est le fils de l’ethnomusicologue Trần Văn Khê. Il a été ethnomusicologue au Centre de recherche en ethnomusicologie (CNRS) de 1968 à 2009 et a pris sa retraite en mai 2009. Trâǹ Quang Hải, ses recherches sur le chant diphonique depuis 1969 lui ont donné le titre du plus grand spécialiste de cette technique vocale si singulière avec plus de 8.000 stagiaires des 60 pays dans le monde, le Prix Spécial du chant diphonique Khoomei à Kyzyl (Tuva, 1995), la Médaille de Cristal du CNRS en 1996 et la Médaille du Chevalier de la Légion d’Honneur en 2002.

Quách Vĩnh Thiện, né le 18 mai 1943 à Saigon, est un compositeur vietnamien vivant à Paris (France), connu aux environs des années 2009-2010 après la parution de ses CD mettant en musique le chef-d’oeuvre Truyện Kiều ou Kim Vân Kiều de 3254 vers du célèbre poète Nguyễn Du. Ce chef-d’œuvre de la littérature vietnamienne de Nguyễn Du a été reconnu par l’UNESCO comme patrimoine culturel de l’humanité. Quách Vĩnh Thiện est un ingénieur en informatique. Participé au projet de l’Avion Supersonique CONCORDE. Co-concepteur du Progiciel PACHA Gestion des Ressources Humaines. Membre de la SACEM. Début 2018 : nommé ‘Responsable de l’organisation des manifestations scientifiques, culturelles et musicales’ de l’Académie Européenne des Sciences, des Arts et des Lettres, 58 pays, parmi 600 membres, 72 membres avec le Prix Nobel.

THANH PHƯƠNG/ RFI : Mùa Xuân qua những ca khúc bất hủ


Mùa Xuân qua những ca khúc bất hủ

Thanh Phương Phát Thứ Hai, ngày 04 tháng 2 năm 2019

Mùa Xuân qua những ca khúc bất hủ

  Thiếu nữ áo dài và hoa đào trong dịp Tết Nguyên đán tại Việt Nam (Ảnh chụp ngày 22/01/2017) Reuters

Bên cạnh ca khúc « Ly rượu mừng » ( mà đến đầu năm 2016 mới được cho phép hát ở Việt Nam ! ), cứ mỗi Tết đến, những ca khúc quen thuộc của mùa Xuân lại rộn ràng cất lên trong các chương trình văn nghệ mừng năm mới. Đại đa số các sáng tác bất hủ về chủ đề Xuân đều là những bài hát có từ trước năm 1975. Trước thềm năm mới Kỷ Hợi, hôm nay chúng tôi xin mời quý vị điểm qua một số bản nhạc Xuân tiêu biểu, với sự tham gia của giáo sư – nhạc sĩ Trần Quang Hải tại Paris.

Một trong những ca khúc xưa nhất về mùa Xuân, chắc ai cũng biết, đó là « Xuân đã về » (1950) của nhạc sĩ Minh Kỳ. Với giai điệu nhịp nhàng và tiết tấu rộn ràng, « Xuân đã về » miêu tả thật sống động cảnh vật mùa xuân trên cánh đồng quê Việt Nam. Nghe ca khúc này, ai cũng cảm thấy lòng phơi phới, yêu đời.

Và chắc cũng không ai mà không biết đến ca khúc vui tươi, rộn ràng không kém, đó là « Anh cho em mùa Xuân » của nhạc sĩ Nguyễn Hiền, phổ thơ Kim Tuấn :

Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở

Chiều đông nào nhung nhớ

Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn vỉa phố

Mắt buồn vịn ngọn cây…

Tuy ra mắt từ năm 1962, nhạc phẩm này vẫn được nhiều người ưa thích, và tiếp tục được nhiều ca sĩ trình bày, kể cả trong giới trẻ hiện nay. Bài hát được viết theo điệu tango, nhưng cũng nhiều người hát theo điệu Cha Cha Cha cho nó sôi động hơn.

Nhưng bên cạnh đó, có những ca khúc tuy không được phổ biến nhiều bằng, nhưng cũng là những sáng tác rất hay về mùa Xuân, như ghi nhận của nhạc sĩ Trần Quang Hải:

« Ví dụ như « Xuân Thôn Dã » hoặc « Xuân Miền Nam » của ông Văn Phụng cũng rất là hay, còn Hoàng Trọng cũng có một bài rất nổi tiếng, đó là bài « Gió Mùa Xuân Tới ». Một bài khác cũng được nhiều người biết đến, do nữ ca sĩ Thu Hương từng hát, đó là bài « Gái Xuân » của Từ Vũ, phổ thơ của thi sĩ Nguyễn Bính và sau này cũng được nhiều ca sĩ hát.

Còn bài « Mộng Chiều Xuân » của ông Ngọc Bích là một trong bài hát về Xuân theo điệu tango. Ngay như ông Phạm Đình Chương cũng có viết một bài vào năm 1953, đó là « Xuân Tha Hương ». Bài này cũng rất nổi tiếng, nhưng điệu nhạc hơi buồn, vì ông nói đến lúc mới di cư vào Nam, còn nhớ về quê mẹ, cho nên được viết theo cung thứ, buồn hơn là bài « Ly Rượu Mừng ».

Theo nhạc sĩ Trần Quang Hải, cố nhạc sĩ Phạm Duy cũng là một người có rất nhiều sáng tác về mùa Xuân, mà tiêu biểu là ca khúc « Xuân Ca »:

 » Phạm Duy là người sáng tác rất nhiều bài Xuân nổi tiếng, như bài « Xuân Ca », được nhiều người hát, hay bài « Hoa Xuân » « Tuổi Xuân ». Nhưng có một bài mà tôi còn đặt nghi vấn là bài « Bến Xuân », viết chung với ông Văn Cao, nhưng trong tất cả các tài liệu, họ chỉ đề « Bến Xuân » là của Văn Cao. Theo tôi, bài này do cả hai người viết trước năm 1954. « Bến Xuân » là một bài hát rất hay, rất êm dịu, nhẹ nhàng, chứ không phải là nhạc tranh đấu « .

Đa số những ca khúc về mùa Xuân sáng tác trước năm 75 đều phản ánh một thời kỳ chiến tranh máu lửa và gắn liền với mùa Xuân là hình ảnh của anh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, theo ghi nhận của nhạc sĩ Trần Quang Hải.

Một số ca khúc Xuân trước năm 75 cũng phản ánh tâm trạng của người lính phải sống cảnh xa nhà trong những ngày Tết, vì họ phải ở lại tiền đồn heo hút để canh giữ cho người dân được đón năm mới trong thanh bình, mà tiêu biểu nhất chính là « Xuân này con không về » của nhạc sĩ Nhật Ngân, nhạc phẩm bất hủ vốn gắn liền tên tuổi của cố danh ca Duy Khánh. Nhạc sĩ Trần Quang Hải nhắc lại:

« Nhạc sĩ Nhật Ngân viết bài « Xuân này con không về » với dòng nhạc đặc biệt miền Trung, nhạc ngữ rất là miền Trung, âm giai cũng là miền Trung. Thành ra những người nào miền Trung khi hát thì đều làm thoát ra được cái hình ảnh đó, mà anh Duy Khánh là một trong những ca sĩ gốc miền Trung, có một giọng hát rất truyền cảm và gây ra một ảnh hưởng rất lớn trong giới tân nhạc Việt Nam.

Tôi nghĩ đó là một bài về mùa Xuân với một hình ảnh không có gì là hy vọng. Nói rằng « Xuân này con không về » có nghĩa là con phải ở lại đó, hoặc có thể là con bỏ thây nơi sa trường. Đó là những hình ảnh rất đẹp mà anh Duy Khánh đã lột tả được và đã đem bài đó đi khắp nơi trong miền Nam. Tôi thấy đó là một đóng góp rất lớn. »

Tuyệt đại đa số các nhạc phẩm nổi tiếng về mùa Xuân đều là sáng tác ở miền Nam trước năm 75, nhưng đặc biệt có một ca khúc của cố nhạc sĩ Văn Cao, ra đời sau thời điểm đó, trong nhiều năm tưởng đã bị chìm vào quên lãng, nhưng cuối cùng cũng được cho phép hát công khai và dần dần cũng trở thành bất hủ, đó là bài « Mùa Xuân Đầu Tiên », được Văn Cao sáng tác vào dịp Tết Bính Thìn ( 1976 ). Nhạc sĩ Trần Quang Hải kể lại số phận ba chìm bảy nổi của ca khúc này:

« Sau năm 75, tờ báo Sài Gòn Giải Phóng đặt ông Văn Cao viết bài đó và đăng đầu tiên trong số Xuân Sài Gòn Giải Phóng. Nhưng lúc đó, tất cả những bài hát của Văn Cao đều bị cấm. Cho tới gần 20 năm sau mới được hát trở lại. Ông có nói với người là Văn Thao : « Cha viết bài này là muốn mừng cho đất nước được thống nhất và nhân dân được đoàn tụ. Nhưng cái đó chỉ là ước mơ thôi, sau đó thì không được như thế.

Tới khi ông ấy mất vào ngày 20/07/1995, lúc đó tất cả nhạc của ông Văn Cao được hồi phục. Trong buổi lễ 49 ngày ông Văn Cao mất, có một người đứng ra hát « Mùa Xuân Đầu Tiên », được nổi tiếng từ đó, đó là ca sĩ Thanh Thúy, khi ấy mới 17 tuổi. Bài hát này sau đó được phổ biến rộng rãi ở Việt Nam, phần lớn là ở miền Bắc hơn là trong miền Nam. »

Cũng rơi vào buổi giao thời tương tự như « Mùa Xuân Đầu Tiên », đó là « Điệp Khúc Mùa Xuân », một bài hát có tiết tấu nhanh, nhưng vẫn dịu dàng, thích hợp với không khí vừa náo nức vừa mơ màng của những ngày Xuân, với niềm mong ước “tình xuân ơi xin dệt mối yêu thương, từ bao nhiêu năm tình sầu muôn hướng”. Nhạc sĩ Trần Quang Hải cho biết thêm vài chi tiết về sáng tác này của nhạc sĩ Quốc Dũng, một trong những người đầu tiên viết những ca khúc nhạc trẻ bằng tiếng Việt vào đầu thập niên 1970 ở miền Nam:

« Quốc Dũng đã sáng tác rất nhiều bài và đặc biệt là bài « Điệp Khúc Mùa Xuân », viết theo điệu nhạc kích động, sáng tác vào tháng 10/1974, nhưng được nổi tiếng vào thời gian sau 75, được người ở miền Nam hát rất nhiều. Bảo Yến, vợ đầu tiên của Quốc Dũng, đã hát bài này đầu tiên và sau đó được hàng chục ca sĩ khác nối tiếp nhau hát, tại vì bài này có tiết tấu phù hợp với sở thích của giới trẻ. Có thể nói đây là một trong những bài nổi tiếng nhất về mùa Xuân sau 75 tại Việt Nam. »

Chương trình đặc biệt đón Xuân Kỷ Hợi đến đây làm chấm dứt. RFI Việt ngữ rất cám ơn nhạc sĩ Trần Quang Hải tham gia vào chương trình và nhân đây xin chúc toàn thể quý vị thính giả một năm mới an khang thịnh vượng.