Catégorie : PHOTOS TRẦN VĂN KHÊ

LỄ MÃN TANG CỐ GS TRẦN VĂN KHÊ tại VĨNH KIM, 3 tháng 6, 2017

18891482_2168350050058179_3648705461333526340_o.jpg

Vu Huynh Kim Long, Nguyen Hai Minh, Nguyễn Thị Xuân Lan, Phuong Thuy, Nu Hoang Khanh Van, Na Nguyen, Nhan Nha To et Nhựt Minh à Vĩnh Kim Tiền Giang.

18815333_2168349853391532_5331311081362570510_o.jpg

18813503_2168351450058039_7874999535338061378_n.jpg

18836672_2168351253391392_9174252920259215370_o.jpg

18920924_2168351233391394_5037510642039869237_o.jpg

anh chi le quoc an , anh chi Triêt.jpg

anh chị Triết , anh chị Lê Quốc Ân

lễ mãn tang cố GS trần văn khê

lễ mãn tang cố gs trần văn khê bis

unnamed

Cám ơn anh chị Nguyễn Tri Triết đã tổ chức buổi lễ mãn tang Ba tôi tại tư gia ở Vĩnh Kim với sự hiện diện của một số bạn bè thân hữu .

Trần Quang Hải, trưởng nam xin ghi ơn

Ngày 3 tháng 6, 2017 dương lịch (tức ngày 9 tháng 5 âm lịch, 2017)

GS TRÂN VAN KHÊ 1988 tại trường tiểu học Queen Lydia (Hawaii – Mỹ)

Thầy Trần Văn Khê không chỉ có duyên nói chuyện cho người lớn nghe, mà các em nhỏ cũng rất « mê » Thầy và yêu mến Thầy. Phương pháp sư phạm về âm nhạc dân tộc « học mà chơi, chơi mà học » của ông đã được áp dụng thử nghiệm ở nhiều nơi và đem lại những kết quả rất khả quan, không chỉ trong nước Việt Nam mà còn ở nước ngoài, tại những nơi có nền giáo dục tiên tiến.

Để thấy được kết quả giảng dạy âm nhạc dân tộc cho học trò nhỏ và tình cảm của các em sau những buổi học do Thầy Khê đứng lớp, chúng ta hãy quay ngược thời gian, trở về quá khứ năm 1988 tại trường tiểu học Queen Lydia (Hawaii – Mỹ) để xem Thầy trò họ đã « học » và « chơi » và lưu giữ lại những kỷ niệm đặc biệt như thế nào!

—————————

Ngoài Đại học Hawaii at Manoa, tôi còn được mời dạy tại trường tiểu học Queen Lydia. Lần đầu tiếp xúc, ông hiệu trưởng ngần ngại nói với tôi:

« Trường chúng tôi đang có chương trình 5 tuần lễ dạy về văn hóa của 5 dân tộc Triều Tiên, Nhựt Bổn, Trung Quốc, Việt Nam và người bản xứ cho các học sinh trong trường. Chúng tôi đã mời người đến nói chuyện về lịch sử, văn hóa, âm nhạc của từng nước cho các em nghe, nhưng riêng âm nhạc Việt Nam thì trong cả cộng đồng người Việt tại đây không ai dám nhận lời thuyết trình mà họ giới thiệu chúng tôi đến mời giáo sư. Tôi ngại quá vì chuyên dạy đại học còn trường chúng tôi chỉ dạy trẻ nhỏ từ 8 đến 12 tuổi, không biết liệu giáo sư có nhận lời hay không? Hơn nữa nhà trường chỉ có thể trả thù lao theo mức lương cho giáo viên tiểu học tại nội địa chớ không phải theo lương cho giáo sư đại học quốc tế nên e rằng không xứng đáng với công sức của ông.”

Tất nhiên tôi không từ chối và nhà trường sắp xếp cho tôi dạy gần 10 lớp, mỗi lớp khoảng 20 học sinh trong vòng vài ngày. Đây cũng là một thử thách chớ không phải chuyện dễ dàng, vì phải làm sao cho trẻ con có một ý niệm về âm nhạc Việt Nam trong vòng nửa giờ đồng hồ. Tôi đem theo cây đờn tranh, một đờn cò, trống và một cái song lang. Bước vô lớp học, việc đầu tiên tôi dạy cho các cháu nói tiếng Việt Nam thay cho lời chào theo tiếng địa phương “Aloha” bằng câu “Kính chào Thầy” và tiễn thầy giáo bằng câu: “Cám ơn Thầy”.

Tiếp theo tôi lần lượt dạo vài tiếng đờn mỗi loại nhạc cũ cho các cháu nghe rồi dạy phát âm tên gọi từng cây đờn, sau đó hỏi lại cả lớp. Tôi chỉ cây đờn nhị, chúng đồng thanh hô to: “đờn nhị”, chỉ đờn tranh thì hô “đờn tranh”. Tôi đưa ra thành câu đố nên lũ trẻ thích lắm, đứa nào cũng la thật lớn để tỏ ra là mình nhớ. Thầy trò vừa học vừa chơi trong 15 phút mà chúng thuộc hết tên mấy cây đờn. Tiếp theo tôi dạy lũ trẻ vừa diễn tả điệu bộ giống như đang sử dụng cây đờn đồng thời hát nhái theo điệu của từng loại đờn, chẳng hạn như khi tôi hỏi: “How can you play the đờn nhị?” (Muốn đờn nhị em đờn cách nào?”) thì chúng vừa làm điệu bộ kéo tay như đang đờn nhị vừa hát lớn: “é e e e ò e”. Rồi tôi cho các cháu đố lẫn nhau, đứa nào làm sai thì bạn sửa, khiến giờ học trở nên rộn rã, sinh động và vui vẻ. Tiếp theo tôi nói chuyện âm nhạc Việt Nam có hát, có đờn mà không có múa, nói một cách đơn giản nhứt cho các cháu có thể tiếp thu được. Cứ như vậy tôi dạy hết lớp này qua lớp khác, bọn trẻ rất vui thích học hỏi, thậm chí khi ra chơi chúng cũng tiếp tục hát đố với nhau, cả mấy trăm đứa ồn ào khiến mọi người trong nhà trường đều ngạc nhiên về kết quả của tôi đạt được chỉ sau nửa tiếng đồng hồ dạy nhạc Việt Nam. Hễ gặp mặt tôi là chúng vui vẻ hét lớn: “Kính chào Thầy” hoặc “Cám ơn Thầy”.

Tôi cảm động nhận thấy rằng mình đem lại sự vui thích cho lũ học trò bé nhỏ, nhưng không dè việc làm này mang lại một kết quả bất ngờ khác. Sau mỗi niên khóa, nhà trường có thông lệ cho học trò chọn lựa trong số những người thầy được mời dạy ngoại khóa để bầu ra người được mang danh hiệu “Super Citizen”, được nhà trường trao tặng một bằng chứng nhận lớn có chữ ký của hiệu trưởng, giáo viên cùng đại diện học sinh và tổ chức tiệc chiêu đãi long trọng.

Năm đó tôi vinh dự được chọn là Super Citizen của trường tiểu học Queen Lydia và nhận được vô số bài thơ của những nhà thơ tí hon gởi tặng có cả hình vẽ minh họa. Đứa thì vẽ tôi bận áo xanh đưa tay chỉ ra phía xa nơi có chữ “Vietnam”, đứa khác lại vẽ tôi đưa hai tay lên cao với tới mấy nốt nhạc phía trên, có cháu vẽ tôi bận áo xanh trên túi áo có ghi hai chữ “Vietnam”. Trong buổi tiệc long trọng nhân lễ trao bằng danh dự, nhà trường giao cho học sinh tự thu xếp, mỗi lớp chọn một đại diện lên ngồi chung bàn với tôi, tổng cộng có 14 cháu. Sau đó ông Hiệu trưởng kể lại có một việc tôi hết sức cảm động: Đầu tiên các lớp họp lại bàn với nhau: “Giáo sư Trần Văn Khê là người Việt Nam do đó ưu tiên chọn học sinh Việt Nam được ngồi với Thầy”. Vì vậy bốn học sinh người Việt được chọn nhưng các em Việt Nam lại nói: “mặc dầu chúng tôi rất thích được ngồi gần Thầy nhưng chúng tôi cũng muốn các bạn khác được dịp biết rõ hơn về người thầy Việt Nam nên xin tình nguyện nhường hai chỗ cho các bạn.” Tôi không ngờ các cháu còn nhỏ mà đã có ý thức dân tộc cao như vậy lại biết nhường nhịn nhau. Trong một buổi họp mặt đầy ấn tượng, tôi lại dạy cho các cháu bài hát vui để ghi nhớ các loại nhạc cũ truyền thống Việt Nam, bài hát đó về sau trở thành một trò chơi của học sinh trong trường dùng để đố nhau…

(Trích HỒI KÝ TRẦN VĂN KHÊ)

– Ảnh tư liệu từ quyển tranh vẽ của học trò Queen Lydia Elementary school dành tặng riêng GS Khê sau khi kết thúc khóa học âm nhạc dân tộc tại đây năm 1988 –

13413105_10209551495884960_1937813207750506269_n

13418807_10209551495804958_8174259354879215446_n

13407114_10209551496884985_2705594790452792936_n

13432390_10209551496964987_6836656985271629452_n

13435474_10209551496844984_8036536136650415591_n

13419248_10209551499325046_1850817392191321440_n

 

13432436_10209551499245044_2258555355398438259_n.jpg

13433227_10209551499205043_3392649284741285871_o

13435495_10209551498765032_5804700418005272737_n

13450301_10209551498325021_2513636006732400884_n