Catégorie : MUSIC OF ETHNIC MINORITIES IN VIETNAM

Hòa tấu nhạc cụ Tây Nguyên

Hòa tấu nhạc cụ Tây Nguyên

163,952 views•Oct 31, 2018 41267ShareSaveDi sản số 1.32K subscribers Tiết mục 1: Tên loại hình: Hòa tấu nhạc cụ dân tộc “Các chàng trai cô gái Tây Nguyên” Dân tộc: Ba Na Địa điểm: Tỉnh Kon Tum Nội dung chính: Tiết mục hòa tấu nhạc cụ dân tộc “Các chàng trai cô gái Tây Nguyên” của dân tộc Ba Na ở khu vực miền Trung – Tây Nguyên. Đó là sự phối âm của các nhạc khí độc đáo như K’ní, T’rưng, đàn Ting ning, đàn K’riêm, Klông Pút, đàn đá… và điển hình nhất vẫn là bộ nhạc khí gõ cồng chiêng. Cồng chiêng gắn bó chặt chẽ với đời sống tâm linh, nghi lễ của người Ba Na từ khi sinh ra đến khi về với đất mẹ. Dàn cồng chiêng hoàn chỉnh phải có từ 3-12 chiếc. Mỗi chiếc chiêng có tên gọi riêng như Pêt, Pơ glek, Char, Ana, Knah di, được sắp xếp theo 5 thang âm, cao thấp khác nhau: chiêng cha, chiêng mẹ, chiêng con, chiêng anh, chiêng em. Đi kèm với dàn cồng chiêng còn có các nhạc khí hỗ trợ khác như lục lạc (Krênh-nênh), xập xõa (Klenh-klep), trống lớn… Cồng chiêng có thể dùng trong các lễ thức trang trọng như lễ “thổi tai”, tế trâu, cầu mưa… cũng có thể dùng trong hát đối đáp, đám cưới, hội mùa hay các lễ hội vui nhộn, với các bài bản khác nhau, cả cộng đồng cùng tham gia biểu diễn. Bản nhạc, lời ca chủ yếu chúc tụng, ca ngợi lòng dũng cảm, hát đối đáp về tình yêu đôi lứa, ca ngợi vẻ đẹp quê hương, đất nước, cuộc sống và con người Ba Na với những tâm tư sâu lắng và khát vọng cuộc sống an lành, no đủ. Tiết mục hòa tấu nhạc cụ dân tộc “Các chàng trai cô gái Tây Nguyên” do cộng đồng dân tộc Ba Na và nhóm nhạc Ka Ly Tran, làng Klor, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum biểu diễn. Tiết mục 2: Tên loại hình: Hòa tấu hát múa “Gặt lúa đồng xuân” Địa điểm: Ba Na Địa điểm: Tỉnh Kon Tum Nội dung chính: Tiết mục Hòa tấu “Gặt lúa đồng xuân” do Nghệ sỹ Ka Ly và cộng đồng dân tộc Ba Na, làng Klor, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum biểu diễn tại Làng văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam, Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội. Tiết mục 3 Tên loại hình: Hòa tấu Cồng chiêng và nhạc cụ Tây Nguyên Dân tộc: Ba Na Địa điểm: Tỉnh Kon Tum Nội dung chính: Hòa tấu Cồng chiêng và nhạc cụ Tây Nguyên do Nghệ sỹ Ka Ly , nhóm nhạc Ka Ly Tran và cộng đồng dân tộc Ba Na làng Klor, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum biểu diễn tại Làng văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam, Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội.

Hòa tấu nhạc cụ dân tộc Cồng Chiêng Tây Nguyên, đàn đá, đàn T’rưng…Cô gái vót chông, em đi hái rau

Hòa tấu nhạc cụ dân tộc Cồng Chiêng Tây Nguyên, đàn đá, đàn T’rưng…Cô gái vót chông, em đi hái rau

1,550 views•Jan 30, 2020 470ShareSaveHỮU THIỆN VLOG 7.52K subscribers Cô gái vót chông – Đàn đá Tây Nguyên em đi hái rau – đàn T’rưng tây nguyên Văn hóa nghệ thuật nhạc cụ của dân tộc tây nguyên thân thiên với thiên nhiên qua các nhạc cụ như : đàn bầu,sáo trúc,khèn,nhị,đàn t’rưng…Đàn đá chắc các bạn có nghe qua 1 vài lần ,nhưng đã thật sự cảm nhận được giai điệu từ những viên đá vô tri vô giác này qua các nghệ nhân chơi đàn. T’rưng là loại nhạc cụ gõ phổ biến ở vùng Tây Nguyên, Việt Nam, đặc biệt là đối với dân tộc Gia Rai và Ba Na. Cái tên « t’rưng » xuất phát từ tiếng Gia Rai, lâu ngày trở nên quen thuộc với mọi người. Đàn t’rưng làm bằng một số ống tre lồ ô hay nứa ngộ có kích cỡ khác nhau. Đàn t’rưng chuyên nghiệp có khoảng 12 đến 16 ống xếp thành hàng trên giá đàn theo thứ tự đi dần lên từ ống lớn đến ống nhỏ, từ ống dài đến ống ngắn (loại đàn t’rưng dân gian chỉ có 5 ống với cách xếp ngược lại, ống trên cao lớn rồi đi dần xuống là những ống nhỏ hơn). Nhìn chung, ống có đường kính từ 3 đến 4 cm, dài từ 40 đến 70 cm. Mỗi đầu ống đều bịt kín do còn nguyên các đầu mấu, đầu kia được gọt vát một phần ống để tạo âm theo chuỗi hàng âm của người dân tộc. Khi dùng dùi gõ vào các ống sẽ tạo thành âm thanh cao thấp khác nhau tùy độ to, nhỏ, dài, ngắn của ống. Những ống to và dài phát ra âm trầm, còn những ống nhỏ và ngắn có âm cao. Âm sắc của đàn t’rưng hơi đục, tiếng không vang to, vang xa nhưng khá đặc biệt. Nghe tiếng đàn t’rưng ta có cảm giác như tiếng suối róc rách, tiếng thác đổ, tiếng xào xạc của rừng tre nứa khi gió thổi. Đàn đá (các dân tộc ở Tây Nguyên, Việt Nam gọi là goong lu, đọc là goòng lú, tức « đá kêu như tiếng cồng ») là một nhạc cụ gõ cổ nhất của Việt Nam và là một trong những loại nhạc cụ cổ sơ nhất của loài người. Đàn được làm bằng các thanh đá với kích thước dài, ngắn, dày, mỏng khác nhau. Thanh đá dài, to, dày có âm vực trầm trong khi thanh đá ngắn, nhỏ, mỏng thì tiếng thanh. Người xưa sử dụng vài loại đá có sẵn ở vùng núi Nam Trung Bộ và Đông Nam Bộ để tạo ra nhạc cụ này. Đàn đá đã được UNESCO xếp vào danh sách các nhạc cụ trong Không gian văn hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên. Đời người rất ngắn vì vậy tại kênh Hữu Thiện vlog này, mình muốn quay clip lại để chia sẻ cho các bạn nghe những câu chuyện và những gì mình bắt gặp được. Nếu thấy hay bạn có thể ủng hộ 1 like cho kênh Hữu Thiện vlog của mình tại đây: Link đăng ký kênh free tại: http://www.youtube.com/c/HỮUTHIỆNVLOG Facebook:https://www.facebook.com/thien.tran.9… Liên hệ: Số điện thoại, Zalo, Viber 0906.377.999 (Hữu Thiện) 👉Liên hệ để hỗ trợ cho các hoàn cảnh khó khăn 👉Chủ TK: Trần Hữu Thiện 👉STK: 070104748145 👉SACOMBANK :CHI NHÁNH BẾN TRE 👉Nội dung : tên người gửi + hoàn cảnh nhận:…………………. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn CẢ NHÀ! —————– HÃY nhấn SUBSCRIBE/ĐĂNG KÝ ngay để theo dõi video mới nhất từ Hữu Thiện vlog nhé / Please SUBSCRIBE my channel. #HUUTHIENVLOG#MaiThịMịnh

Dạ Ly: H’Hen Niê rủ hội chị em Ê-Đê nhảy ‘Vũ điệu rửa tay’

H’Hen Niê rủ hội chị em Ê-Đê nhảy ‘Vũ điệu rửa tay’

Dạ Ly

1
2
3
4
5

15:18 – 04/06/2020 0 Thanh Niên Onlin

Hoa hậu H’Hen Niê vừa ra mắt MV cover điệu nhảy nổi tiếng Vũ điệu rửa tay – Ghen cô Vy cùng các chị em gái dân tộc Ê -Đê. Vũ điệu của H’Hen Niê ngay khi ra mắt đã được đông đảo fan yêu thích.

H'Hen Niê (giữa) trong MV 'Vũ điệu rửa tay' cùng các chị em gái Ê-Đê /// ẢNH: NSCC

H’Hen Niê (giữa) trong MV ‘Vũ điệu rửa tay’ cùng các chị em gái Ê-ĐêẢNH: NSCC Hoa hậu H’Hen Niê liên tiếp có những hoạt động xã hội, đồng hành cùng nhiều dự án cộng đồng, thiện nguyện. Sau video cảm ơn các y – bác sĩ, chiến sĩ, tình nguyện viên… ở tuyến đầu chống dịch Covid-19, H’Hen Niê đã âm thầm đi học nhảy. Đặc biệt, Hoa hậu quyết định rủ rê “hội chị em” ở buôn làng Đắk Lắk – quê hương của cô thực hiện MV Vũ điệu rửa tay của bài hát nổi tiếng Ghen cô Vy. Những hình ảnh hùng vĩ của thác nước, núi đồi, dòng suối… cùng nụ cười tỏa nắng của H’Hen Niê cùng các cô gái Ê-Đê đã truyền đến người xem nguồn năng lượng tích cực.

H’Hen Niê rủ hội chị em Ê-Đê nhảy ‘Vũ điệu rửa tay’ - ảnh 1 Hoa hậu H’Hen Niê muốn truyền năng lượng tích cực qua MV Vũ điệu rửa tay ẢNH: NSCC
Vũ điệu rửa tay – Ghen Cô Vy phiên bản chị em H’Hen Niê

H’Hen Niê cho rằng, vì hát không hay nên cô muốn làm một điều gì đó lạ hơn để gởi đến các fan. Thế là cô dành thời gian hàng tháng trời đi tập nhảy để vừa có thêm sức khỏe, vừa có thể thực hiện một MV mà ở đó, mọi người có thể nhìn và học nhảy theo cô. “Điệu nhảy còn mang ý nghĩa giúp mọi người thực hiện theo để bảo vệ sức khỏe, vừa là cách để tập thể dục mà không bị nhàm chán”, Hoa hậu tâm sự.

H’Hen Niê rủ hội chị em Ê-Đê nhảy ‘Vũ điệu rửa tay’ - ảnh 2 H’Hen Niê mong rằng qua điệu nhảy sẽ giúp mọi người học theo để rèn luyện sức khỏe ẢNH: NSCC

https://api.dable.io/widgets/id/G7ZJbw7W/users/66577704.1591284820855?from=https%3A%2F%2Fthanhnien.vn%2Fvan-hoa%2Fhhen-nie-ru-hoi-chi-em-e-de-nhay-vu-dieu-rua-tay-1233482.html&url=https%3A%2F%2Fthanhnien.vn%2Fvan-hoa%2Fhhen-nie-ru-hoi-chi-em-e-de-nhay-vu-dieu-rua-tay-1233482.html&ref=https%3A%2F%2Fthanhnien.vn%2Fvan-hoa%2F&cid=66577704.1591284820855&uid=66577704.1591284820855&site=thanhnien.vn&id=dablewidget_G7ZJbw7W&category1=V%C4%83n%20h%C3%B3a&category2=Xem%20-%20Nghe&ad_params=%7B%7D&item_id=961601&pixel_ratio=0.8955223880597015&client_width=639&lang=en&is_top_win=1&top_win_accessible=1&inarticle_init=1Về các hoạt động thiện nguyện, H’Hen Niê cho biết cô vừa tham gia chương trình khởi động chiến dịch Trái tim xanh (do UNICEF Vietnam – Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc đồng hành cùng chính phủ Việt Nam tổ chức) nhằm lên tiếng, chấm dứt bạo lực trẻ em và phụ nữ. H’Hen Niê cùng các khách mời thảo luận về việc bảo vệ, tạo môi trường an toàn cho trẻ em và phụ nữ. Bên cạnh đó, mới đây Hoa hậu còn đồng hành cùng WHO (Tổ chức Y tế thế giới) chia sẻ thông điệp: “Nói không với thuốc lá chính là bảo vệ cho chính bạn, gia đình và cả thế hệ trẻ em – mầm non của tương lai”.

H’Hen Niê rủ hội chị em Ê-Đê nhảy ‘Vũ điệu rửa tay’ - ảnh 3 H’Hen Niê trong các hoạt động thiện nguyện ẢNH: NSCC

Với Vũ điệu rửa tay – Ghen cô Vy, Hoa hậu H’Hen Niê khẳng định thêm: “Chúng ta có quyền tự hào, nhưng không được chủ quan. Đại dịch Covid-19 có thể trở lại, hoặc những thách thức khác sẽ luôn xuất hiện trong cuộc sống, nhưng với sự sáng tạo, năng lực, tinh thần đoàn kết và lạc quan của dân tộc Việt Nam, chúng ta sẽ vượt qua, cùng hướng về tương lai tươi sáng!”.

https://thanhnien.vn/van-hoa/hhen-nie-ru-hoi-chi-em-e-de-nhay-vu-dieu-rua-tay-1233482.html

Hồng Bắc: Những người lưu giữ, bảo tồn các nhạc cụ dân tộc thiểu số

Trang chủ / Tạp chí văn nghệ

Những người lưu giữ, bảo tồn các nhạc cụ dân tộc thiểu số

Hồng Bắc –   09 Tháng Bảy 2017 | 8:04:00 (VOV5) – Nhiều nghệ nhân vẫn kiên trì theo đuổi, cố gắng truyền dạy âm nhạc cổ truyền và cách chế tác nhạc cụ dân tộc cho lớp trẻ. Nghe âm thanh bài viết tại đây:

 

Hiện nay, các nhạc cụ dân tộc thiểu số ở Việt Nam đang ngày càng bị mai một, lãng quên, trong khi những người biết chế tác và sử dụng các nhạc cụ này thì còn lại rất ít, phần lớn đều đã cao tuổi. Với lòng đam mê, muốn lưu giữ nét văn hóa của dân tộc mình, nhiều nghệ nhân vẫn kiên trì theo đuổi, cố gắng truyền dạy âm nhạc cổ truyền và cách chế tác nhạc cụ dân tộc cho lớp trẻ.

 Nghệ nhân Lương Xuân Nghiệp chế tác nhạc cụ dân tộc Thái. ( Hồng Bắc/VOV)

Nghệ nhân Ama H’Loan ở buôn Ako Dhong, phường Tân Lợi, thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắc Lắc, tự tay chế tác và chơi thuần thục các loại nhạc cụ của dân tộc Ê Đê. Ông nhận thấy nhiều lễ hội, phong tục tập quán của dân tộc mình dần dà bị quên lãng, nhiều loại nhạc cụ như chiêng, kèn, sáo nay chỉ còn lại trong kí ức. Lo sợ văn hóa dân tộc bị mai một, ngoài việc khôi phục lại những nhạc cụ mình đã biết làm từ hồi còn trẻ, nghệ nhân Ama H’Loan còn lặn lội đi khắp nơi tìm gặp những người cao tuổi biết về các loại nhạc cụ để tìm hiểu, ghi chép và làm những nhạc cụ khác.

Từ những vật liệu như tre, nứa, sừng trâu, quả bầu khô, sáp ong, những vật tưởng chừng như vô tri, vô giác dưới bàn tay khéo léo, sự đam mê, cần mẫn của ông, những nhạc cụ dân tộc Ê Đê như đinh năm, đinh puốt, Tak-ta… được khôi phục, được biểu diễn trong những lễ hội của buôn làng và cả ở các chương trình nghệ thuật lớn trong cả nước.

Nghệ nhân Ama H’Loan biểu diễn nhạc cụ dân tộc. ( Hồng Bắc/VOV) 

Nghệ nhân Ama H’Loan cho biết: “Đi nhiều nơi và tôi để ý là ở những nơi đó những nhạc cụ của dân tộc như kèn đinh puốt, đinh năm… hầu như là không còn thấy, tức là đã quá mai một. Cho nên đến năm 1999 khi tôi được nghỉ hưu, một vài tháng ở nhà tôi trăn trở, thứ nhất là do mình cũng đam mê các nhạc cụ này và nên làm khôi phục lại. Khi tôi mày mò làm lại và khi thổi từng loại nhạc cụ sẵn có tôi đã làm ở nhà lên, bà con nghe thích quá, nhất là những người già 80, 90 tuổi mới nói với tôi là ông đã đánh thức lại cái thời của ông bà mình ngày xưa.”

Chung một niềm đam mê với văn hóa dân tộc như nghệ nhân Ama H’Loan, nghệ nhân Lương Xuân Nghiệp, ở bản Cẳng, xã Môn Sơn, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An, sau nhiều năm trăn trở đã thành lập Câu lạc bộ nghệ thuật dân ca dân tộc Thái, thu hút tới 40 thành viên tham gia. Ông Lương Xuân Nghiệp dành nhiều thời gian cho việc tìm kiếm, sưu tầm, làm và lưu giữ cẩn thận những nhạc cụ như: Khèn bè, pí (sáo), x lò (nhị), đàn tính…

Thông qua các buổi sinh hoạt Câu lạc bộ, ông truyền niềm đam mê với nhạc cụ dân tộc cho thế hệ trẻ: “Lớp trẻ bây giờ rất thích các loại nhạc hiện đại và họ lãng quên những gì thuộc về dân gian của mình. Vì vậy, thành lập câu lạc bộ ra để tập hợp, tập luyện, truyền dạy. Bây giờ cũng thấy được tác dụng tương đối đáng kể, những loại nhạc cụ này được bảo tồn, phát huy, lớp trẻ nhiều em cũng đã tập và biết sơ sơ, làm theo người lớn. Có gần 20 trẻ em tham gia, nhà tôi thì cháu nội, cháu ngoại đều theo học.”

Câu lạc bộ nghệ thuật dân ca dân tộc Thái làng Cẳng của ông Lương Xuân Nghiệp cùng với các Câu lạc bộ của xã Môn Sơn thường xuyên tham gia giao lưu các chương trình văn hóa văn nghệ trong và ngoài tỉnh, góp phần đưa các làn điệu dân ca, tiếng nhạc dân tộc Thái đến gần hơn với đồng bào cả nước.

Dù đã nỗ lực để khôi phục, lưu giữ các giá trị văn hóa dân tộc không bị mất đi, nghệ nhân Ama H’Loan và Lương Xuân Nghiệp vẫn trăn trở làm sao để việc bảo tồn, truyền dạy và phát huy giá trị các loại nhạc cụ không bị đứt đoạn. Đặc biệt là tìm được thế hệ kế cận có đủ tâm huyết để nối tiếp các nghệ nhân đi trước.

Nghệ nhân Ama H’Loan chia sẻ: “Bây giờ mai một hết rồi, còn vài ba người họ biết một số các nhạc cụ thôi. Tôi đang lo bây giờ mình đã 79 tuổi rồi, những người còn lại như mình không còn bao nhiêu nữa, cho nên tôi rất băn khoăn chuyện này cũng không dễ gì có thể tìm được những người có thể làm và sử dụng thành thạo những loại nhạc cụ này. Tôi cũng đã đề xuất với các ngành chức năng, Nhà nước nghiên cứu về vấn đề này.”

Động viên, khuyến khích các nghệ nhân dân gian, đặc biệt là các nghệ nhân dân tộc thiểu số lưu giữ các nhạc cụ dân tộc, các giá trị văn hóa của dân tộc mình là việc làm cần thiết. Cùng với sự đam mê, nhiệt huyết của chính các nghệ nhân như Ama H’Loan và Lương Xuân Nghiệp thì ngành văn hóa cũng đã có những chính sách cụ thể, hiệu quả để việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc ngày càng lan tỏa.

Hồng Bắc

https://vovworld.vn/vi-VN/tap-chi-van-nghe/nhung-nguoi-luu-giu-bao-ton-cac-nhac-cu-dan-toc-thieu-so-557372.vov

Lễ cấp sắc của người Dao đỏ – Truyền thống văn hóa dân tộc Dao đỏ (Cao Bằng)

Lễ cấp sắc của người Dao đỏ – Truyền thống văn hóa dân tộc Dao đỏ (Cao Bằng

Cao Bằng TV Published on Aug 14, 2018 Lễ cấp sắc là một nghi lễ của dân tộc Dao. Chàng trai sau khi thụ lễ đã được coi như một người đàn ông trưởng thành hoàn toàn về thể chất cũng như tâm linh. Ngày hành lễ cấp sắc thường được tiến hành vào những tháng cuối năm. Trước khi hành lễ, người cấp sắc phải kiêng: nói tục, chửi bậy, quan hệ vợ chồng hay để ý đến phụ nữ… Thời gian tiến hành lễ cấp sắc 3 đèn kéo dài từ 1 đến 2 ngày; cấp sắc 7 đèn kéo dài 3 đến 5 ngày với các nghi lễ chính trình diện và thụ đèn. Nghi lễ cấp sắc của người Dao có nhiều bậc. Bậc đầu tiên, họ được cấp 3 đèn và 36 binh mã. Bậc 2 họ được cấp 7 đèn và 72 binh mã và bậc cuối cùng là 12 đèn và 120 binh mã. Ông thầy được chọn làm lễ phải cao tay, ngày tháng được chọn rất cẩn thận, người được cấp sắc cũng phải thuần thục các nghi lễ quy định trong các bản sắc. Việc cấp sắc trong gia đình được tuân thủ từ trên xuống dưới, từ cha đến con, từ anh, đến em. Một buổi cấp sắc có thể làm cho một hoặc vài người cũng được nhưng phải là số lẻ. Người đàn ông có vợ thường được chọn để cấp sắc trước. Gia chủ phải làm cơm, rượu cúng báo tổ tiên về việc chuẩn bị và hẹn thời điểm tiến hành lễ cấp sắc. Sau đó, phải nuôi hai con lợn đực và cái, chuẩn bị cho việc cúng bái. Ngoài ra, phải chuẩn bị lợn, gà, rượu, gạo… để làm cỗ và vài trăm nghìn tiền mặt bồi dưỡng thầy. Thường một lễ cấp sắc 3 đèn thì cần 3 thầy, 7 đèn thì 7 thầy. Ông thầy cả gọi là « chí chẩu sai » hoặc « cô tàn sai », các thầy phụ gồm: dần chái, tình mình, pá tạn, tông tàn. Trong lễ trình diện, gia chủ mổ lợn để tế lễ tổ tiên. các thầy cúng phải tẩy uế xong mới đánh trống mời tổ tiên về dự, sau đó thầy cúng làm lễ khai đàn, nhằm báo cho tổ tiên biết lý do của buổi lễ. Tiếp đó, tại lễ thụ đèn, người được cấp sắc phải ăn mặc chỉnh tề ngồi trước bàn thờ, hai tay giữ một cây tre, nứa, ngang vai có đục và xuyên một thanh ngang dài vừa tầm vai để thầy đốt đèn, đặt nến để làm lễ. Người thụ lễ được cấp đạo sắc với 10 điều cấm và 10 điều nguyện, tên âm của người thụ lễ cũng được ghi luôn trong đó để khi chết về được với tổ tiên. Điều quan trọng nhất trong các buổi lễ này là cấp pháp danh cho người thụ lễ. Người thụ lễ lấy vạt áo để hứng gạo từ thầy cả và cha đẻ, sau đó quan sát và học một số điệu múa từ các thầy. Kết thúc nghi lễ, các thầy múa để dâng rượu, lễ vật tạ ơn thần linh. Nguồn video: baocaobang.vn Tag: #LễCấpSắcDânTộcDao#LễTrưởngThành#Truyềnthốngvănhóa

Minh Châu : Nhạc sĩ Thảo Nam Giang: Âm nhạc tuôn tràn trong huyết quản

07:08, 15/04/2018 (GMT+7)

(GLO)- Nhạc sĩ Thảo Nam Giang sinh trưởng trong một gia đình toàn những nghệ sĩ có tên tuổi của Tây Nguyên. Mẹ anh là Trương Thanh Bình-ca sĩ Đoàn Văn công Tây Nguyên (nay là Nhà hát Ca múa nhạc tổng hợp Đam San). Hai người cha của anh đều là những đại thụ của nghệ thuật đương đại Tây Nguyên.

Cha đẻ anh là Nghệ sĩ Ưu tú Thảo Giang-người đã giới thiệu cây đàn goong ra nhiều nước trên thế giới và là người nghệ sĩ đầu tiên, duy nhất cho đến nay cải tiến và soạn nhạc trên cây đàn truyền thống vô cùng độc đáo này. Cha nuôi của anh, Nghệ sĩ Nhân dân Y Brơm, được xem là cánh chim đầu đàn của nghệ thuật múa đương đại Tây Nguyên. Ông cũng là người nghệ sĩ đầu tiên của Tây Nguyên được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân (năm 1984).

Nhạc sĩ Thảo Nam Giang (giữa) cùng những người thân thiết.                     Ảnh: M.C
Nhạc sĩ Thảo Nam Giang (giữa) cùng những người thân thiết. Ảnh: M.C

Trưởng thành trong một môi trường như vậy nên việc anh theo con đường nghệ thuật là lẽ tự nhiên. Ảnh hưởng sâu sắc từ 2 người cha nghệ sĩ, không lạ khi Thảo Nam Giang sớm trở thành nhạc sĩ với những sáng tác ở mảng khúc và nhạc múa thấm đẫm chất dân tộc, dân gian Tây Nguyên. Anh nói, dưới cái bóng của những người nghệ sĩ lớn, anh không thấy áp lực mà hạnh phúc và tự hào. “Tôi được dạy dỗ rất nghiêm khắc từ người cha nuôi. Tuy vậy, bản thân còn phải học hỏi nhiều lắm”-anh nói.

Với tố chất nghệ sĩ sẵn có, lại được đào tạo bài bản trong ngôi trường chuyên nghiệp về nghệ thuật nên mọi thứ đến với anh như trái chín. “Hồi ấy, nhạc sĩ An Thuyên chơi khá thân với ba Y Brơm. Mỗi lần ông về Gia Lai thường ghé thăm gia đình tôi. Rồi cứ thế, ông “bốc” tôi vào trường đi học mà không phải thi cử gì cả. Tôi cùng với Nghệ sĩ Ưu tú Đinh Xuân Đề (công tác tại Đoàn Nghệ thuật Quân khu 5) là 2 người Tây Nguyên đầu tiên theo học tại Trường Đại học Văn hóa-Nghệ thuật (khóa 1). Tôi được đào tạo để chơi được tất cả các loại nhạc cụ truyền thống, sau đó chuyển sang chuyên ngành sáng tác”-nhạc sĩ Thảo Nam Giang kể.

Nếu mặc định những yếu tố hun đúc nên một nghệ sĩ là năng khiếu, niềm đam mê, trình độ và sự khổ luyện bản thân thì Thảo Nam Giang hội đủ tất cả để thỏa sức sáng tạo trên con đường nghệ thuật. Không chỉ là nhạc sĩ chuyên sáng tác ca khúc, anh còn là một trong những “hạt giống” hiếm quý sáng tác nhạc múa của Gia Lai và Tây Nguyên. “Từ nhỏ, tôi đã được Nghệ sĩ Nhân dânY Brơm dẫn đi khắp nơi, chỉ dẫn, truyền cảm hứng lĩnh vực âm nhạc, đặc biệt là nhạc múa. Ông ảnh hưởng đến tôi sâu sắc nhất. Ông không chỉ là người cha mà còn là một người thầy nghiêm khắc và đầy bao dung. Ông “bắt buộc” tôi phải học và nói được tiếng Bahnar mẹ đẻ. Bởi có như vậy, tôi mới có thể tìm tòi, khám phá chất liệu dân gian và phát triển chúng thành của mình. Ông luôn nhắc nhở tôi, âm nhạc dân gian Tây Nguyên là một kho báu, phải bảo tồn và phát triển theo xu hướng hội nhập trên nền tảng văn hóa truyền thống và đó cũng là trách nhiệm của người nghệ sĩ. Tôi luôn lấy điều này làm đích đến trong sáng tác của mình”-nhạc sĩ sinh năm 1979 chia sẻ.

Vậy nên, âm nhạc của Thảo Nam Giang luôn thấm đẫm chất dân gian nhưng cũng mang màu sắc và hơi thở đương đại. Thấm đẫm mạch nguồn văn hóa Tây Nguyên, anh luôn cố gắng tìm tòi giá trị cốt lõi trong âm nhạc truyền thống để phát triển, làm ra cái mới trong sáng tác. Chính vì vậy, Thảo Nam Giang có được thành tích khá rực rỡ với nhiều giải thưởng. Về mảng ca khúc, anh có trên 20 sáng tác, trong đó nổi tiếng có “Rừng ơi, Yàng ơi” (phổ thơ Kpă Y Lăng), “Gia Lai những chặng đường chiến công”, “Tiếng cồng chiêng Tây Nguyên”… Mới đây nhất, anh vừa viết xong ca khúc “Mặt trời Tây Nguyên”  tràn ngập cảm xúc biết ơn của nhân dân Tây Nguyên đối với Đảng và Bác Hồ muôn vàn kính yêu. Song song đó, anh cũng hoàn thành bài nhạc múa “Hồn cồng”, được một số đơn vị “mang chuông đi đánh xứ người”, đạt nhiều huy chương vàng, bạc. Riêng về nhạc múa, anh có nhiều sáng tác được những tên tuổi lớn như Nghệ sĩ Nhân dân Xuân La, Nghệ sĩ Nhân dânY Brơm, nghệ sĩ Công Hưng… biên đạo, dàn dựng và đạt nhiều giải thưởng. “Tôi sáng tác khá thường xuyên và không mấy khó khăn. Cũng có lúc phải đi tìm những cảm xúc tươi mới nhưng lúc nào âm nhạc cũng chảy tràn trong người, cứ ngồi với cây đàn là sẽ có tác phẩm “-người nghệ sĩ có phần khá trầm lặng trải lòng.

Minh Châu

http://baogialai.com.vn/channel/742/201804/nhac-si-thao-nam-giang-am-nhac-tuon-tran-trong-huyet-quan-5577657/index.htm

Mùa Xuân Trên Bản Mèo – Những bản nhạc Sáo Mèo Tây Bắc Hay nhất – Tuyển chọn

Mùa Xuân Trên Bản Mèo – Những bản nhạc Sáo Mèo Tây Bắc Hay nhất – Tuyển chọn

Published on Dec 8, 2016

► Mùa Xuân Trên Bản Mèo – Những bản nhạc Sáo Mèo Tây Bắc Hay nhất – Tuyển chọn ⌦ Nếu thấy hay bạn hãy nhấn ♥LIKE♥ và ♥SHARE♥ và nhấn ♥Subscribe♥ nhé! Thanks soo!!! ♥ – https://youtu.be/vEYSXNW8Bfw ========= PLAY LIST ========= 00:00 – Đi Học Xa 04:19 – Xuân Bản Mèo 07:40 – Mùa Xuân Lào Cai 14:10 – Chiếc Khăn Piêu 16:35 – Gọi Em Bên Suối 20:56 – Người Mèo Ơn Đảng 25:10 – Phiên Chợ Vùng Cao 33:57 – Chiếc Khăn Piêu 39:25 – Phiên Chợ Vùng Cao 49:07 – Thơ Tình Của Núi 54:06 – Tiếng Sáo Trên Nương 1:00:20 – Trăng Lên Gọi Bạn 1:05:23 – Trước Ngày Hội Bắn 1:08:27 – Tình Ca Tây Bắc

Nguyễn Mạnh Hà: Khai sinh dàn nhạc đại diện Đông Nam Á

Khai sinh dàn nhạc đại diện Đông Nam Á

TP – Nếu bạn yêu nhạc, muốn tìm kiếm một thứ chưa từng có nhưng dễ nghe, dễ cảm thì Đêm vô thức bản địa với dàn nhạc Seaphony chính là chọn lựa tối ưu. Dàn nhạc có một không hai do người Việt sáng lập vừa có buổi diễn ra mắt nhiều cảm xúc tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Đẹp đến rớt nước mắt là thực tế đã xảy đến với nhiều khán giả có mặt trong đêm ấy…

Về hình ảnh, Seaphony bắt mắt vì sự phong phú của trang phục nhạc công. Ảnh: N.M.Hà.
Về hình ảnh, Seaphony bắt mắt vì sự phong phú của trang phục nhạc công. Ảnh: N.M.Hà.

Làm khán giả rung động không chỉ vì tinh chất ban sơ của nhạc dân tộc thiểu số mà còn vì vẻ đẹp quá mong manh, có thể biến mất bất cứ lúc nào trong làn sóng hiện đại hóa, toàn cầu hóa. Seaphony đến như một neo hy vọng mọi thứ đừng biến mất quá nhanh, quá… lãng xẹt chăng?!

Đêm vô thức bản địa dễ bị lầm tưởng là một chương trình biểu diễn nghệ thuật đương đại nào đó nếu không có Nguyễn Nhất Lý ở vị trí giám đốc dự án. Vì đó cũng là cái tên đứng sau chương trình đã được bảo chứng cả về nghệ thuật và thương mại như Xiếc làng tôi hay À ố show lưu diễn tưng bừng trong ngoài nước mấy năm qua.

Chỉ trong một năm, Nguyễn Nhất Lý và ê-kip  làm nên một Seaphony quả là khó tưởng tượng. Thực tế, đại đa số thành viên dàn nhạc còn chưa biết chữ, nói gì đến nốt nhạc. Seaphony hiện là dàn nhạc đầu tiên và duy nhất sử dụng hoàn toàn nhạc cụ của các tộc người thiểu số với chừng 50 nghệ nhân tuyển chọn khắp các vùng miền tổ quốc. Điều này chưa từng xảy ra ở Việt Nam. Ngoài dàn nhạc giao hưởng phương Tây, chúng ta mới thành lập được dàn nhạc dân tộc biên chế theo kiểu giao hưởng, song vẫn phải dùng thêm các nhạc cụ phương Tây như cello, hay cả guitar bass. Dàn nhạc dân tộc (Kinh) này chủ yếu cũng hòa tấu dựa trên hòa âm phối khí kiểu phương Tây. Có một lần tôi được xem cố nhạc sĩ Nguyễn Thiên Đạo sáng tác và chỉ huy dàn nhạc này, nhưng sử dụng các thủ pháp đương đại (không dựa trên hòa thanh phương Tây) tạo nên một không gian âm nhạc khác cũng khá hấp dẫn.

Đương đại lại không phải hướng đi của Seaphony. Nó đơn giản tận dụng các chất liệu âm nhạc nguyên gốc, kết nối ý đồ tạo thành tác phẩm. Các tác phẩm được sắp xếp thành hơn một tiếng biểu diễn liền mạch. Người xem không bị nhàm chán, mỗi phần lại khám phá những nhạc cụ khác, chất liệu khác, cảm xúc khác. Xen kẽ múa đương đại. Nhạc sĩ Ngọc Đại, ngoài sáng tác còn làm nhạc công mõ. Thực ra ông chỉ chơi một phát duy nhất khi đá cái mõ trâu – kết thúc màn múa do 2 vũ công thể hiện sự đấu tranh và hợp nhất giữa hai khía cạnh kiểu như truyền thống và hiện đại, nguồn cội và phát triển…

Thực ra các chất liệu dân tộc – mà nhạc sĩ Nguyễn Mạnh Tiến gọi là tinh chất ngàn năm – chỉ cần đặt vào đúng khung cảnh, cho nó một chất lượng âm thanh trung thực là đủ. Nhưng Seaphony đã làm được hơn thế. Đỗ Bảo – người đóng góp tác phẩm tên Bỗng – cho biết về công việc của mình: “Nói là tác phẩm dàn dựng chính xác hơn. Ở đây yếu tố sắp đặt nhiều hơn sáng tác”. Nghĩa là các nhạc sĩ sẽ nghe tất cả những bài hát, đoạn nhạc nguyên gốc mà các nghệ nhân còn lưu giữ lại được, từ đó chọn ra những chất liệu phù hợp cho tác phẩm của mình.

Một nghệ nhân người Lào ở Lai Châu ví von âm nhạc dân tộc thiểu số như đang ở trong “bóng tối mịt mù”, không có người tập hợp, gây dựng. Từng tham gia biểu diễn 2 lần tại Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam, ông khẳng định: “Cũng vui nhưng chưa bằng của ông Lý tổ chức!”. Seaphony tạo được sân chơi cho các nghệ nhân, khiến họ bớt cô đơn. Họ không chỉ thêm một lần được thấy âm nhạc của mình được vang lên với chất lượng cao mà còn được hòa nhịp với những dân tộc khác, chất liệu khác trong cùng một không gian, một tác phẩm.

Y Cel Niê (Đắc Lắc) ngoài đóng góp tác phẩm còn chơi chiêng, tak ta, đinh kle, tù và, ki păh và hát. Anh bảo: “Khi âm hưởng của dân tộc mình quyện vào âm hưởng một dân tộc, mình cảm thấy rất hạnh phúc. Nó không ảnh hưởng gì về truyền thống. Nghệ thuật của mình phải phát triển lên hòa nhập với các dân tộc khác”.

 Mục tiêu quốc tế hóa

“Sea” trong Seaphony là viết tắt của Đông Nam Á. Tên của dàn nhạc thể hiện “tham vọng” hình thành một dàn nhạc Đông phương đối trọng với Tây phương. Sao cho nếu symphony Tây là mặt trời thì seaphony ít ra cũng xứng mặt trăng. Nguyễn Nhất Lý thuyết minh: “Vì người Thái, Mông, Jrai, Ê-đê… không chỉ sống trên mảnh đất hình chữ S này mà họ có mặt từ Nam Trung Hoa cho tới Thái Lan, Miến Điện, Indonesia, Malaysia…”. Kế hoạch của Seaphony trong hai năm tới: Mỗi quý sẽ mời nghệ nhân của 2 nước Đông Nam Á cùng chơi nhạc. Sao cho đến hết 2019, “cái phôi” (từ của Nhất Lý) của Seaphony được thành hình.

Xuất phát điểm của Seaphony có thể tạm so với dàn nhạc giao hưởng phương Tây vài thế kỷ trước. Theo Nguyễn Nhất Lý: “Về mặt tổ chức rõ ràng chúng ta còn quá mông muội. Ngược lại điều này cho ta một cơ hội. Giống như mỏ vàng trữ lượng rất lớn còn chưa được khai thác. Các bạn nghe nhạc cụ âm sắc rất đẹp, không cần phải so sánh với bất cứ nhạc cụ gì trên thế giới. Vấn đề bây giờ chỉ là làm sao chơi với nhau, hòa sắc cùng nhau…”. Và điều đáng mừng là ngay ở bước chập chững đầu tiên, dàn nhạc đã nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt hiếm có.

Thành lập một thiết chế âm nhạc hoàn toàn mới là việc lớn. Nhưng cho dù nó là việc của trăm năm hay ngàn năm đi nữa thì cũng phải có một bước khởi đầu. Đúng như tâm sự của Ngọc Đại: “Tôi muốn nói với các bạn trẻ, đây là việc của các bạn. Tôi nói với người già thế hệ tôi, chẳng có gì là muộn. Tất cả mọi việc đều phải bắt đầu. Tôi muốn các nghệ sĩ, những người có trách nhiệm, nhà quản lý hãy bắt đầu. Tôi năm nay 73 tuổi rồi nhưng tôi nghĩ tôi bắt đầu trẻ”.

“Đây là một ý tưởng táo bạo, có vẻ bất khả thi. Nhưng qua buổi diễn đầu tiên, tập thể đó đã chứng minh điều ngược lại. Bước đầu như vậy đã đạt được kết quả. Thậm chí xét khía cạnh nghệ thuật, nó đang có hàm lượng nghệ thuật cao nhất trong tất cả các chương trình trong độ 10 năm trở lại đây. Họ phải lao động cả năm trời, làm những việc chả ai làm… Còn việc đi tiếp của dàn nhạc thế nào, mình không thể chắc được. Mình chỉ có thể chờ đợi thôi.

Nhưng nếu có sự đầu tư đích đáng về tiền bạc, chất xám, công sức và thời gian, chưa biết chừng họ sẽ làm được việc lớn hơn chương trình vừa rồi. Tôi luôn đặt vấn đề với anh Nhất Lý, phải khoa học hóa, văn bản hóa để thống nhất cách chơi, đồng thời chuẩn hóa nhạc cụ thì dàn nhạc mới đi xa được. Những việc này là rất khó, cực tốn kém. Còn khả năng con người của mình thì làm được”.       

 Nhạc sĩ Đỗ Bảo

https://www.tienphong.vn/van-nghe/khai-sinh-dan-nhac-dai-dien-dong-nam-a-1221996.tpo