Auteur : tranquanghai130544

JIMMY NHUT Hà: Tiếc nhớ một tài năng lớn của sân khấu miền nam Việt Nam – Nghệ sĩ Ngọc Phu

Tiếc nhớ một tài năng lớn của sân khấu miền nam Việt Nam – Nghệ sĩ Ngọc Phu

Ông qua đời vào hôm mùng 6 Tết

Với những khán giả trước năm 1975 vẫn chưa Quên những phim ông đã đóng như Mưa Rừng, Chân Trời Tím, Lệ Đá , Xóm Tôi, Nắng Chiều…The JIMMY ᴤʜᴏᴡ2 hrs

Jimmy vừa nhận được tin buồn, nghệ sĩ Ngọc Phu đã mãn phần vào lúc 12 giờ trưa ngày 30 tháng 1 năm 2020 (tức mùng 6 Tết ) tại nhà riêng. Hưởng thọ 85 tuổi

Jimmy vừa nhận được tin buồn, nghệ sĩ Ngọc Phu đã mãn phần vào lúc 12 giờ trưa ngày 30 tháng 1 năm 2020 (tức mùng 6 Tết ) tại nhà riêng. Hưởng thọ 85 tuổi

Trước 1975, Nghệ sĩ Ngọc Phu là người đứng ở nhiều sân khấu lớn miền Nam. Người yêu nghệ thuật nhớ đến Ông qua nhiều tài năng: đóng phim, ảo thuật, đạo diễn.. và nhất là vai trò người dẫn chương trình có giọng nói miền Nam sang trọng nhưng gần gũi.

Riêng với Jimmy nhớ mãi kỷ niệm lần đầu gặp ông tại gian hàng tuần báo Việt Tide và Thế Giới Nghệ Sĩ tại Hội Chợ Tết Sinh Viên với vai trò một ông thầy bốc quẻ dịch vào năm 2015. Đó là kỷ niệm lần đầu cũng là lần cuối Jimmy gặp ông. Tiếc mãi là không thể liên lạc được với gia đình để mời ông lên chương trình The JIMMY ᴤʜᴏᴡ để ông tâm tình cùng khán giả
Cầu chúc ông yên nghĩ nơi cõi Vĩnh hằng

Hát Chèo, Hát Văn, Hát Xẩm Về Mẹ Cảm Động Hay Nhất 2018 | Những Bài Hát Về Mẹ NGHE LÀ KHÓC

Hát Chèo, Hát Văn, Hát Xẩm Về Mẹ Cảm Động Hay Nhất 2018 | Những Bài Hát Về Mẹ NGHE LÀ KHÓC

373 341 vues•6 déc. 2018 1,1 k 335 Partager EnregistrerSoạn Giả Mai Văn Lạng Hát Chèo, Hát Văn, Hát Xẩm Về Mẹ Cảm Động Hay Nhất 2018 | Những Bài Hát Về Mẹ NGHE LÀ KHÓC ———————————-

PHƯƠNG DUYÊN: Bảo tồn cồng chiêng: "Lấy ngắn nuôi dài"

Bảo tồn cồng chiêng: « Lấy ngắn nuôi dài »

Thứ Hai, 27/01/2020, 07:21 [GMT+7] Đăng lên Facebook Đưa bài viết lên linkhay Đưa bài viết lên Google Bookmarks Đăng lên Twitter In bài viết này . .

(GLO)- Sự dùng dằng giữa bảo tồn và phát triển là mâu thuẫn cơ bản trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa truyền thống, trong đó có cồng chiêng. Nên bảo tồn theo lối nguyên bản hay “lựa thế” theo sự phát triển chung của xã hội là câu hỏi đang được thực tiễn cuộc sống và chính các chủ nhân của di sản cồng chiêng trả lời. Và, “lấy ngắn nuôi dài” bằng cách đưa cồng chiêng ra khỏi phạm vi làng tham gia làm dịch vụ, phát triển du lịch là một trong những lựa chọn để từ đó nuôi lớn tình yêu với văn hóa truyền thống.

 

Thanh niên Ya Ma say mê cồng chiêng Ấn tượng với « Vũ điệu cồng chiêng » Công nhận cồng chiêng dân tộc Cor là Di sản Văn hóa phi vật thể QG

1.Trước kia, tại Pleiku chỉ lác đác vài quán ẩm thực Tây Nguyên nhưng hiện nay, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của du lịch, số lượng các quán cũng tăng lên nhanh chóng. Đi kèm với ẩm thực là dịch vụ cồng chiêng nhằm đáp ứng nhu cầu của du khách về trải nghiệm văn hóa bản địa. Nhanh nhạy nắm bắt nhu cầu ấy, cách đây khoảng 5 năm, Nghệ nhân Ưu tú Rơ Chăm Tih (làng Jút 1, xã Ia Dêr, huyện Ia Grai) tập hợp nghệ nhân cồng chiêng từ các làng trên địa bàn thành phố lại thành đội chiêng 10-15 người. Chỉ cần một cú điện thoại từ các quán Nghệ nhân Ksor HNao (làng Kép, phường Đống Đa), TNưng (xã Biển Hồ), Bazan (phường Thắng Lợi)…, anh và các thành viên trong đội chiêng sẵn sàng có mặt, khởi lên một không gian trầm bổng, rộn rã của cồng chiêng. Cách đây nh­­iều năm, đội chiêng của anh còn nhận lời biểu diễn tại đám cưới ở một nhà hàng khiến toàn thể khách mời một phen bất ngờ, thích thú. Đó là cái nhanh nhạy và thức thời của người biết sống dựa vào di sản, cũng từ đó quảng bá cho di sản.

Anh Rơ Chăm Tih cho hay, thu nhập từ việc “chạy sô” ở các quán đã giúp các thành viên trong đội có thêm khoản thu nhập kha khá ngoài những công việc thường nhật, bởi không chỉ “đắt sô” dịp cuối tuần mà các ngày còn lại đội chiêng cũng thường xuyên có “lịch” biểu diễn. Bận rộn là vậy nhưng hàng tuần anh vẫn dành thời gian tập luyện cho đội cồng chiêng thanh-thiếu niên của làng Jút 1. Được “nhạc trưởng” tài hoa Rơ Chăm Tih dìu dắt, 15 thành viên trong đội đều biết chơi cồng chiêng và các loại nhạc cụ đặc trưng của dân tộc Jrai để tham gia các lễ hội của làng.

 Trình diễn cồng chiêng. Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC
Trình diễn cồng chiêng. Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC


2. Gặp nghệ nhân Đinh Plih (làng Leng, xã Tơ Tung, huyện Kbang) không dễ bởi hiện anh đang cùng 10 nghệ nhân khác của làng ra sinh sống tại Làng văn hóa du lịch các dân tộc Việt Nam (Khu Du lịch Đồng Mô, huyện Sơn Tây, Hà Nội). Nhiệm vụ của anh và nhóm nghệ nhân là giới thiệu, quảng bá về văn hóa của dân tộc Bahnar thông qua các hoạt động như: dệt thổ cẩm, tạc tượng, đan lát, biểu diễn cồng chiêng… Cộng tiền bán các sản phẩm thủ công cho khách du lịch và mức “lương” hiện có, thu nhập của mỗi nghệ nhân khoảng trên dưới 4 triệu đồng/tháng, sau khi đã trừ hết các chi phí. Có thể nói, đây là cách “xuất khẩu” văn hóa rất hay để làm du lịch; các nghệ nhân, trong đó có 3 nghệ nhân cồng chiêng cũng “có thu nhập rất cơ bản” như cách nói của Plih.

Trong ngành văn hóa tỉnh nhà, nghệ nhân Đinh Plih là gương mặt hết sức quen thuộc bởi những tâm huyết của anh đối với bảo tồn và quảng bá văn hóa dân tộc. Từ năm 2012 đến nay, anh chính là người đã đứng ra thành lập 3 đội cồng chiêng của làng Leng, gồm đội chiêng “nhí”, đội chiêng nữ và một đội nữa của những người trung niên tham gia làm du lịch, biểu diễn tại Làng kháng chiến Stơr hoặc ngay tại làng khi có khách đến thăm, tìm hiểu văn hóa bản địa. Trò chuyện với nghệ nhân này, chúng tôi càng bất ngờ khi nghe những tính toán rất hợp lý của anh: 2/3 thu nhập từ việc biểu diễn chia đều cho các thành viên trong đội chiêng, phần còn lại làm quỹ chung để đầu tư trang phục, đạo cụ cho các đội, chưa kể việc mua bộ cồng chiêng và trống với giá gần cả trăm triệu đồng. Đáng chú ý là cũng từ nguồn quỹ này, các đội chiêng đã thống nhất mua bò sinh sản tặng hơn 20 hộ nghèo trong làng nuôi rẽ. Và tình yêu với cồng chiêng đã được gìn giữ theo cách đó trong lòng mỗi người dân làng Leng.

  Th.S-nhạc sĩ Linh Nga Niê Kdam: “Việc gìn giữ, bảo tồn ching chiêng trong môi trường cộng đồng là điều rất cấp thiết. Nhưng đây cũng là một hoạt động nghệ thuật dân gian được nhiều du khách yêu mến và muốn được thưởng lãm. Do đó, việc tiếp xúc hoặc tổ chức những hoạt động diễn tấu ching chiêng phục vụ khách du lịch và các lễ hội ngoài cộng đồng là điều rất nên làm, vừa góp phần bảo tồn văn hóa, nâng cao ý thức tự hào của bà con các dân tộc, đồng thời giúp người dân có thêm thu nhập phụ ngoài sản xuất nông nghiệp. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng cần chú trọng gìn giữ cả không gian văn hóa cồng chiêng-di sản của nhân loại”.  



3. Từng có nhiều ý kiến phản đối việc sân khấu hóa cồng chiêng, tách rời cồng chiêng khỏi không gian diễn xướng từ bao đời nay. Quan điểm này có cái lý riêng, bởi không gian của làng buôn với nhà rông, nhà sàn, bến nước… cùng những lễ hội chính là những yếu tố đảm bảo hồn cốt cồng chiêng. Chính không gian ấy (chứ không phải riêng cồng chiêng) đã được UNESCO vinh danh là di sản văn hóa phi vật thể và truyền khẩu của nhân loại.

Nhưng cũng từ thực tế, nhiều nhà nghiên cứu văn hóa đã phải thốt lên rằng: Không thể vặn ngược kim đồng hồ! Nghĩa là không thể đi ngược lại với nhu cầu phát triển tất yếu của đời sống. Gìn giữ và phát huy giá trị di sản sẽ chỉ là khẩu hiệu, là nói suông nếu không gắn liền với thực tiễn, với lợi ích thiết thân, với nhu cầu đảm bảo cuộc sống của chủ nhân di sản. Sự nhanh nhạy bứt lên, bảo tồn cồng chiêng theo cách của Rơ Chăm Tih, Đinh Plih và nhiều nghệ nhân khác trên địa bàn tỉnh đã khẳng định một điều rằng: Không thể chỉ đóng khung cồng chiêng trong phạm vi buôn làng.
 


GS-TS. Trần Quang Hải, chuyên gia về âm nhạc châu Á: “Cần đào tạo thêm nhiều nhóm cồng chiêng “nhí” và cồng chiêng nữ để thu hút giới trẻ trong việc thực hành cách đánh cồng chiêng theo đúng kỹ thuật cổ truyền dưới sự hướng dẫn của những nghệ nhân giàu kinh nghiệm, hết lòng đem sự hiểu biết của mình truyền lại cho hậu sinh. Ngoài ra, điều tôi mong muốn là trong sự góp mặt của cồng chiêng vào lĩnh vực du lịch, các nghệ nhân nên ý thức về y phục của từng sắc tộc chứ không nên biến đổi theo thị hiếu quần chúng”.

Còn nhớ, tại Festival Cồng chiêng Quốc tế lần thứ nhất tổ chức tại Pleiku năm 2009, PGS-TS. Ngô Văn Doanh từng rất trăn trở: Với sự đổi thay to lớn và mạnh mẽ của đời sống văn hóa-xã hội, cồng chiêng không thể không bị mất dần không gian sống của mình, bị “vỡ” ra và biến thái đi. Vậy phải làm thế nào để không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên tiếp tục sống trong đời sống hiện đại của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên? Và ông đề ra giải pháp như sau: “Cần tổ chức, chọn ra và xây dựng những đội cồng chiêng “chuyên nghiệp” hay “bán chuyên nghiệp” của các dân tộc, của từng đơn vị hành chính. Tất nhiên, khi đã thành chuyên nghiệp hay bán chuyên nghiệp rồi thì các đội cồng chiêng này phải dần dần tự sống và tự hoạt động”.

Nhà nghiên cứu văn hóa Ngô Văn Doanh cũng giải đáp thêm câu hỏi mà nhiều người sẽ đặt ra: Tại sao lại lập ra các đội cồng chiêng chuyên nghiệp, trong khi đó di sản mà chúng ta phải bảo vệ là “không gian văn hóa cồng chiêng”? Ông khẳng định: “Từ những kinh nghiệm ở các dân tộc khác ở Việt Nam, chúng tôi cho rằng, “không gian văn hóa” chắc chắn sẽ có nhiều biến đổi trong những hoàn cảnh và điều kiện mới, trong khi đó thì cồng chiêng gần như là hạt nhân không thể hoặc khó bị thay thế. Ngư­ợc lại, dù khi các không gian văn hóa cồng chiêng cụ thể (nh­ư các lễ hội, các phong tục…) có bị thu hẹp, bị loãng hay bị biến đổi cho phù hợp với môi trư­ờng sống thì chính cồng chiêng sẽ tạo ra cái hồn Tây Nguyên và duy trì cái hồn ấy trong các không gian đã bị biến đổi”.

Cũng từng tham dự và có một tham luận tại hội thảo trong khuôn khổ Festival Cồng chiêng Quốc tế lần thứ nhất năm 2009, đến nay, nhìn lại sự phát triển của các đội cồng chiêng trên địa bàn tỉnh trong 10 năm qua, GS-TS. Trần Quang Hải-chuyên gia về âm nhạc châu Á cũng tán đồng việc cồng chiêng “lấy ngắn nuôi dài”. Từ Pháp, trao đổi với chúng tôi qua email, ông nhắn gửi: “Tôi rất mừng về việc bảo lưu và duy trì truyền thống cồng chiêng ở Gia Lai theo cách này, đặc biệt là của 2 sắc tộc Jrai và Bahnar-những người đã hết lòng phát huy nghệ thuật cồng chiêng, giữ gìn gia tài cồng chiêng với hơn 5.000 bộ”.
 

 PHƯƠNG DUYÊN

https://baogialai.com.vn/channel/742/202001/bao-ton-cong-chieng-lay-ngan-nuoi-dai-5666882/

Nhà văn Hồ Trường An Từ Trần

Nhà văn Hồ Trường An Từ Trần

28/01/2020

blank

Nhà văn Hồ Trường An (1938-2020)
Nhà văn Hồ Trường An Từ Trần

PARIS, Pháp (VB) — Nhà văn Hồ Trường An đã từ trần hôm mùng 3 Tết (tức ngày 27/1/2020) tại Troyes, Pháp quốc, theo tin từ nhà văn Nguyễn Vy Khanh được tin từ gia đình người ra đi. Được biết, Hồ Trường An là em của nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ.
 

Khi tường trình buổi ra mắt sách ‘Quê Nam Một Cõi’ của nhà văn Hồ Trường An tại San Jose hôm chủ nhật ngày 4-11-07, nhà báo Trần Củng Sơn trong bản tin trên Việt Báo đã ghi nhận về Hồ Trường An, tác phẩm và ảnh hưởng của ông, trích:
 

« Tên thật là Nguyễn Viết Quang, sinh năm 1938 tại Vĩnh Long, Hồ Trường An đã từng cộng tác các báo ở Sài Gòn trước năm 1975 và khi ra hải ngọai tiếp tục sáng tác hăng say với mấy chục tác phẩm gồm truyện dài Phấn Bướm (1986), Lớp Sóng Phế Hưng (1988), Đàn Trăng Quạt Bướm (2005), tập truyện như Chuyện Ma Đất Tân Bồi (1998), Quà Ngon Đất Nam (2003), bút khảo như Theo Chân Những Tiếng Hát (1998), Chân Dung 10 Nhà Văn Nữ ( 2002), thơ như Thiên Đường Tìm Lại (2002), Vườn Cau Quê Ngọai (2003).

Cuốn bút khảo Quê Nam Một Cõi viết về những nhà văn gốc Nam Bộ từ Hồ Biểu Chánh, Phi Vân, Sơn Nam, Xuân Vũ, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Phương Triều, Lê Xuyên, Anh Vân, Song Thi, Tiểu Thu, Dư Thị Diễm Buồn, Hòang Xuyên Anh, Ngọc An, Vũ Nam.

Trước buổi ra mắt sách, một số chương trình phát thanh tại San Jose đã phỏng vấn Hồ Trường An về sinh họat viết văn của ông, tạo không khí văn chương hào hứng dành cho một tác giả gốc miền Nam được coi là một trong những người có sách xuất bản nhiều nhất hải ngọai.

Nhà văn nữ Ngọc An và Hòang Xuyên Anh đã đứng ra tổ chức buổi ra mắt sách qui tụ đông đảo người tham dự. Có thêm Vũ Nam đến từ Đức Quốc, Anh Vân từ Nam Cali.

Nhà văn Diệu Tần đã đọc bài nhận xét về tác giả và tác phẩm dài 4 trang giấy. Khách đến mong chờ nghe nhà văn Hồ Trường An kể chuyện duyên dáng như cách ông đã diễn tả trong những tác phẩm, nhưng ông chỉ tâm tình vài phút ngắn, cám ơn mọi người.

Đây cũng là nét đặc biệt của một buổi ra mắt sách, một tác giả nổi danh, viết nhiều nhưng lại nói ít… » (ngưng trích)
  

Đài Á Châu Tự Do RFA trong một bài viết của Mặc Lâm ngày 16-10-2016 ghi nhận về Hồ Trường An:

« Sự nghiệp sáng tác của Hồ Trường An khó thể nói là khiêm nhường, với 22 truyện dài, 10 tập truyện, 16 bút khảo, ký sự, bút ký và 3 tập thơ được xuất bản, đó là chưa kể những bài viết rời ông cộng tác với các tạp chí trong nước và hải ngoại suốt gần 50 năm cầm bút.

Lãng mạn miệt vườn
Văn phong Hồ Trường An gần gũi với những cây bút miền nam nổi tiếng từ Hồ Biểu Chánh tới Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc và cả Lê Xuyên. Người đọc ông có thể tìm thấy cái hương vị miền Nam đậm đặc trong từng hơi thở của nhân vật nhưng người đọc cũng dễ dàng phát hiện ra cái sâu thẳm hơn trong Hồ Trường An bởi tính chất lãng mạn của một ngòi bút bật ra quá nhiều tỉ mẩn của một cô con gái dính liền với thôn dã.

Là một người đồng tính, Hồ Trường An không hề có ý định che giấu giới tính của mình; văn chương của ông như sợi lụa mỏng manh nhưng dai dẳng cột chặt người đọc từ trang này sang trang khác qua những lời kể dông dài nhưng quyến rũ về các câu chuyện của một thời xa xưa, lúc đồng bằng sông Cửu trong giai đoạn hình thành.

Hồ Trường An làm cho nhiều người đọc say sưa bởi tính chi li tỉ mẩn của ông qua từng trang sách. Tả về người đàn bà hay bất cứ điều gì có liên quan đến công dung ngôn hạnh là chừng như rồng gặp nước, ông không biết dừng và chính tính chất đặc biệt này đã giúp ông đứng riêng một cõi. » (ngưng trích)
 

Tiểu sử và danh sách tác phẩm Hồ Trường An có thể đọc trên trang Cỏ Thơm Magazine:

« HỒ TRƯỜNG AN

Tên thật Nguyễn Viết Quang. Sinh ngày 11/11/1938 tại Long Đức Đông, tỉnh Vĩnh Long. Tốt nghiệp Khóa 26 (1968) Trường Bộ Binh Sĩ Quan Thủ Đức. Trưởng ban Chiến Tranh Chính Trị tại hai Chi Khu Trị Tâm và Lái Thiêu (tỉnh Bình Dương) từ năm 1969 tới năm 1971. Sau đó phục vụ tại Ban Thông Tin Báo Chí Quân Đoàn III và Quân Khu 3 (tỉnh Biên Hòa) cho tới tháng 4/75. Cư ngụ tại Troyes, Pháp.
Trong nước, đã cộng tác với các báo: Bách Khoa, Tin Văn, Tin Sách, Tranh Thủ, Tiền Phong, Tiền Tuyến, Tiểu Thuyết Thứ Năm, Bút Hoa…
Ra hải ngoại, cộng tác với các báo: Quê Mẹ, Hồn Nước, Đất Mới, Văn, Văn Học Nghệ Thuật, Văn Học, Bút Lửa, Lạc Hồng, Viên Giác, Đẹp, Tự Do (Texas), Tự Do (Canada), Chiêu Dương, Xây Dựng, Lửa Việt, Làng Văn, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Hải Ngoại Nhân Văn, Cỏ Thơm…

Trong Ban Biên Tập của Cơ Sở Cỏ Thơm

TÁC PHẨM CỦA HỒ TRƯỜNG AN

Truyện dài:

Phấn Bướm (1986), Hợp Lưu ( 1986), Lớp Sóng Phế Hưng (1988), Lúa Tiêu Ruộng Biền (1989), Ngát Hương Mật Ong (1989), Còn Tuôn Mạch Đời (1990), Lối Bướm Đường Hương (1991), Tình Trong Nhung Lụạ (1991), Ngát Thơm Hoa Bưởi Bông Trà (1992), Tình Đẹp Đất Long Hồ (1993), Trang Trại Thần Tiên (1993), Vùng Thôn Trang Diễm Ảo (1994), Thuở Sen Hồng Phượng Thắm (1995), Chân Trời Mộng Đẹp (1995), Bãi Gió Cồn Trăng (1995), Bóng Đèn Tà Nguyệt (1995), Tình Sen Ý Huệ (1999), Hiền Như Nắng Mới (2001), Chiếc Quạt Tôn Nữ (2002), Màn Nhung Đã Khép (2003), Đàn Trăng Quạt Bướm (2005), Trở Lại Bến Thùy Dương (2009).
 

Tập Truyện:

Chuyện Quê Nam (1991), Tạp Chủng (1991), Hội RẫyVườn Sông Rạch (1992), Chuyện Miệt Vườn (1992), Đồng Không Mông Quạnh (1994), Gả Thiếp Về Vườn (1994), Đêm Xanh Huyền Hoặc (1994), Chuyện Ma Đất Tân Bồi (1998), Tập Truyện Ma (2001), Quà Ngon Đất Quê Nam (2003), Trăng Xanh Bên Trời Huế (2009), Truyền Kỳ Trên Quê Nam (2009).
 

Ký Sự, Bút Khảo, Bút Ký:

Giai Thoại Hồng (1988), Thông Điệp Hồng (1990), Cõi Ký Ức Trăng Xanh (1991), (Chân Trời Lam Ngọc I (1993), Chân Trời Lam Ngọc II (199(1995), Sàn Gỗ Màn Nhung (1996), Cảo Thơm ( 1998), Theo Chân Những Tiếng Hát (1998), Tác Phẩm Đẹp Của Bạn (2000), Chân Dung Những Tiếng Hát I (2000), Chân Dung Những Tiếng Hát II (2001), Lai Láng Dòng Phù Sa (2001), Thập Thúy Tầm Phương (2001), Chân Dung 10 Nhà Văn Nữ (2002), Tập Diễm Ngưng Huy (2003), Chân Dung Những Tiếng Hát III (2003), Bảy Sắc Cầu Vồng (2004), Giai Thoại Văn Chương (2006), Náo Nức Hội Trăng Rằm (2007), Thắp Nắng Bên Trời (2007), Quê Nam Một Cõi ( 2007), Giữa Đất Trời Giao Hưởng ( 2008 ), Non Cao Vực Thẳm ( 2011), Ảnh Trường Kịch Giới ( 2012 ), Trên Nẻo Đường Nắng Tới.
 

Tập Thơ:

Thiên Đường Tìm Lại ( 2002), Vườn Cau Quê Ngoại (2003). »

https://vietbao.com/a301959/nha-van-ho-truong-an-tu-tran

Mâm cỗ ngày Tết, văn khấn Tất niên, cúng Giao thừa, mùng 1, mùng 2, mùng 3, lễ Hóa vàng chuẩn nhất

Mâm cỗ ngày Tết, văn khấn Tất niên, cúng Giao thừa, mùng 1, mùng 2, mùng 3, lễ Hóa vàng chuẩn nhất

28 302 vues•1 févr. 2019 114 31 Partager EnregistrerAn cư – Kênh bất động sản, nhà đất 1,6 k abonnés Hướng dẫn cách sắp mâm cỗ cúng Tết Nguyên Đán, bài văn khấn Tất niên, cúng Giao thừa, sáng mồng 1, mồng 2, mồng 3 và lễ hóa vàng theo đúng truyền thống. ➤ Xem thêm các kiêng kỵ trong ngày Tết tại: https://ancu.me/phong-thuy/phong-thuy…

Những phong tục đặc sắc trong ngày Tết Việt Nam

Những phong tục đặc sắc trong ngày Tết Việt Nam

1 104 vues•28 juil. 2019 3 0 Partager EnregistrerCUỘC SỐNG TV 23,5 k abonnés CUỘC SỐNG TV là kênh chia sẻ những video gần gũi trong cuộc sống của chúng ta thường ngày như những chuyến đi du lịch, thăm quan những thắng cảnh đẹp của đất nước, những cuộc gặp gỡ bạn bè, những lễ hội trên khắp miền quê, những trò chơi dân gian như kéo co, đấu võ cổ truyền, những kỉ niệm về tuổi thơ, về mái trường thân thương, những bài hát bolero ngọt ngào, solo cùng bolero, tìm hiểu về tử vi, tử vi tướng số, thể thao bóng đá, và tìm hiểu những cách làm món ăn ngon… Cảm ơn quý vị và các bạn đã ghé thăm kênh và xem video. Rất mong quý vị và các bạn hãy ủng hộ kênh bằng cách nhấn vào link https://goo.gl/aKko53

Nguồn Gốc Và Ý Nghĩa Của Ngày Tết Cổ Truyền Việt Nam

Nguồn Gốc Và Ý Nghĩa Của Ngày Tết Cổ Truyền Việt Nam

4 695 vues•29 janv. 2019 199 12 Partager EnregistrerNgười Nổi Tiếng 1 M abonnés Nguồn Gốc Và Ý Nghĩa Của Ngày Tết Cổ Truyền Việt Nam Tết đến xuân về không chỉ là niềm khao khát của biết bao đứa trẻ để được xúng xính quần áo mới, được ăn bánh mứt và nhất là được nhận lì xì mà nó còn mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Đó là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới, giữa một chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây. Bên cạnh đó là khao khát sự trường tồn cuộc sống, sự hài hòa Thiên – Địa – Nhân, sự gắn kết trong cộng đồng và gia đình. Vậy bạn có biết, nguồn gốc của ngày Tết cổ truyền? Và những phong tục truyền thống của ngày lễ này là gì?