Thí sinh Nguyễn Ngọc Quỳnh – 008: Cuộc thi tìm hiểu về Giáo Sư Trần Văn Khê & âm nhạc truyền thống Việt Nam nhân dịp 100 năm ngày sinh Giáo sư Trần Văn Khê

Nguyễn Quốc Thệ

YelnesrttteradaSdsaepya glarongsaecto Sgre6:34g PudM  · 💧♥️Thí sinh Nguyễn Ngọc Quỳnh – 008

💧♥️Cuộc thi tìm hiểu về Giáo Sư Trần Văn Khê & âm nhạc truyền thống Việt Nam nhân dịp 100 năm ngày sinh Giáo sư Trần Văn Khê

1.Lời đầu tiên, em xin phép giới thiệu đôi chút về bản thân: Em tên là Nguyễn Ngọc Quỳnh – Sinh Viên năm nhất Khoa Du lịch (chuyên ngành du lịch) của trường Đại học Văn Hóa Thành phố Hồ Chí Minh. Khi tìm hiểu về cuộc thi, em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến ban tổ chức cuộc thi đã trao cho em cơ hội để tìm tòi và am hiểu những giá trị truyền thống của nền âm nhạc cổ truyền Việt Nam. Là người đam mê, là một người yêu thích âm nhạc truyền thống Việt Nam, em xin cảm nhận và chia sẻ một cách sâu sắc nhất về cuộc đời và sự nghiệp của Giáo sư Trần Văn Khê và thể loại Hát ru.

Có lẽ tâm hồn nghệ sĩ thường gắn liền với cuộc đời của mình. Con người ai cũng sẽ trải qua những lúc thăng trầm, những lúc vui buồn, những lúc trầm lắng đầy suy nghĩ và tâm tư. Từ đó tâm hồn nghệ sĩ lại bộc bạch, lại viết cho đời những bài ca mộc mạc trầm lặng và bay bổng. Những người nghệ sĩ ít ai sinh ra được trọn vẹn, họ phải trải qua những cuộc đời thăng trầm và bão táp và những con người tài năng ấy đã sử dụng ngòi bút của mình để tả về cuộc đời mình, mượn âm nhạc để miêu tả cuộc đời của chính bản thân họ. Cuộc đời của Giáo sư Trần Văn Khê cũng vậy, có lúc vui rồi cũng có lúc thăng trầm nhưng ông đã vượt qua tất cả. Cũng giống như Auguste Lodin có câu “Mọi môn khoa học đều bắt đầu là triết học và kết thúc là nghệ thuật”. Giáo sư Trần Văn Khê được biết đến có nghệ danh là Hải Minh, ông là một nhà nghiên cứu văn hóa, âm nhạc cổ truyền Việt Nam. Ông sinh ra và lớn lên tại quê hương Tiền Giang, nơi sinh ra những làn điệu dân ca mộc mạc, sông nước miền Tây với con người chất phát và những điệu ru hời tha thiết. Ông may mắn được sinh ra trong một gia đình đậm chất nghệ sĩ với những tiếng sáo, tiếng đàn kìm du dương đậm đà dân tộc. Từ lúc trong bụng mẹ, ông đã nghe được những tiếng đàn, tiếng sáo ngân nga của cậu Năm, cậu Mười. Chính vì được sinh ra trong cái nôi âm nhạc, từ rất nhỏ ông đã biết nhảy theo nhịp, đã biết đàn kìm, … Cũng từ đó chất nghệ sĩ đã thấm dần trong trái tim của ông. Nhưng cuộc đời thì lại có thăng trầm và mất mát nhưng ông đã cố gắng vượt qua tất cả để trở thành một nhà nghiên cứu âm nhạc xuất sắc. Ông đã đi khắp mọi nơi trên thế giới, ở đó chính là nơi ông đã tuyên truyền, trình bày về những nét đặc sắc tinh hoa, cái hay cái đẹp của nền âm nhạc nước nhà. Và ông đã vẽ lên cho chúng ta một bức tranh nghệ thuật tuyệt sắc để cho ta hiểu về một hành trình dài của lịch sử âm nhạc truyền thống Việt Nam. Có bề dày trong hoạt động nghiên cứu giảng dạy, lan tỏa âm nhạc Việt Nam trong nước nói riêng và thế giới nói chung. Ông sở hữu một kho tri thức về chèo, tuồng, ả đào, hát xẩm, hát ví, hát bài chòi, điệu hò, điệu lý, nhạc tài tử, …

Từ vốn kiến thức đồ sộ tích lũy được qua thời gian, GS. Trần Văn Khê như một kho từ điển sống về âm nhạc. Trong suốt quá trình nghiên cứu ông đã gây dựng cho mình một sự nghiệp, một công trình tiêu biểu. Năm 1940, nhờ đậu tú tài phần nhất, rồi thủ khoa phần nhì năm 1941, ông được toàn quyền Đông Dương lúc đó là Jean Decoux thưởng cho đi viếng cả nước Campuchia, xem chùa Vàng, chùa Bạc tại Nam Vang, viếng Đế Thiên Đế Thích (Angkor), trên đường về Việt Nam thì được ghé Hà Tiên. Năm 1958, Trần Văn Khê theo học khoa Nhạc học và chuẩn bị luận án tiến sĩ dưới sự chỉ đạo của các giáo sư Jacques chailley, Emile gaspardone và André Schaeffner. Tháng 6 năm 1958, ông đậu Tiến sĩ Văn khoa (môn Nhạc học) của Đại học Sorbonne. Luận văn của ông có tên: “LaMusique vietnamienne traditionnelle” (Âm nhạc truyền thống Việt Nam) đây chính là một quyết định mang tính lịch sử. Ông còn là thành viên của nhiều hội nghiên cứu âm nhạc ở Pháp, Mỹ và nhiều nước khác như Hội đồng Quốc tế Âm nhạc truyền thống (International Council for Traditional Music) nguyên phó chủ tịch Hội đồng Quốc tế Âm nhạc (International Music Council/UNESCO), nguyên uỷ viên ban chấp hành, nguyên phó chủ tịch, đương kim Chung sanh hội trưởng danh dự (Pháp). Ông đã đi 67 nước trên thế giới để nói chuyện truyền tải nên âm nhạc cổ truyền Việt Nam. Giáo Sư còn vinh dự được nhận những giải thưởng quý giá 1949: Giải thưởng nhạc cụ dân tộc tại Liên hoan Thanh niên Budapest, 1998: Huy chương Vì Văn hoá Dân tộc của Bộ Văn hoá Việt Nam, 1999: Huân chương Lao động hạng nhất do Chủ tịch Trần Đức Lương cấp…..

Thông qua những gì ông đã cống hiến cho thấy rằng ông là một nhà nghiên cứu đặc sắc, tài ba, được mệnh danh “ Cây Đại Thụ” bởi ông đã truyền tải tất cả những vẻ đẹp, những cái hay của nền âm nhạc cổ truyền Việt Nam một cách đặt sắc, đậm đà nhất, phản ánh đầy đủ những loại hình nghệ thuật âm nhạc truyền thống của Việt Nam như ca trù, dân ca quan họ, đờn ca tài tử, hát ru, …. Chắt chịu từng từ, từng chữ, từng nghệ sĩ từng chút một những giá trị truyền thống ấy. Vì vậy ông chính là “ Một Cây Đại Thụ” để có những giá trị ấy ông đã nghiên cứu tìm tòi, phải có tình yêu đất nước, tình yêu âm nhạc và con người và yêu chính văn hóa Việt Nam. Với những tài liệu, sách vở, quá trình nghiên cứu âm nhạc của ông sẽ là một “Gia Tài” quý báu, một nguồn cảm hứng vô tận và là một tài liệu “vô giá” cho thế hệ trẻ nghiên cứu âm nhạc Việt Nam học hỏi không chỉ tiếp cận được với nền âm nhạc truyền thống Việt Nam mà còn là nền âm nhạc của thế giới. Với những người yêu âm nhạc truyền thống Việt Nam, Gs.Trần Văn Khê mãi mãi – một con người chân thành, một trái tim nhiệt huyết, tận tụy với âm nhạc dân tộc người con làm rạng danh nền âm nhạc cổ truyền Việt Nam.

Kính tưởng nhớ Gs. Trần Văn Khê nhân dịp sinh nhật lần thứ 100!

2.Ầu ơi… ví dầu

Cầu ván đóng đinh

Cầu treo lắc lẻo

Gập ghềnh khó qua..

.Ầu ơ i..Khó qua mẹ dắt con qua…

Con đi trường học

Mẹ đi trường đời…

Thương lắm những lời ru mộc mạc của mẹ, của bà vào những buổi trưa hè oi bức để đưa các con vào giấc ngủ.

Khi từ nhỏ chúng ta đã nghe được những lời ru ngọt ngào ấy từ mẹ, từ bà rồi chị để đưa em vào những giấc ngủ ngon giấc vào một buổi trưa êm dịu. Những lời ca mộc mạc, giản dị ấy đó chính là Hát ru. Hát ru có thể nói là một món quà đặc sắ , một làn điệu hết sức là thân thương, tùy vào từng vùng miền lại có những làn điệu hát ru khác nhau, nhưng nó có chung một đặc điểm đó chính là bắt nguồn từ chính những người dân lao động chân chất và thật thà. Qua lời ru trầm bổng mượt mà và ấm áp, đứa trẻ có thể cảm nhận được tình yêu thương của mẹ. Hát ru không chỉ là một âm điệu, âm sắc mượt mà để ru mà còn là một giá trị đặt sắc không thể thiếu và làm đa dạng nền âm nhạc truyền thống Việt Nam. Từ xa xưa, Hát ru được lấy cảm hứng từ những câu ca dao, đồng dao hoặc thơ được biến tấu và được truyền lại bằng hình thức truyền miệng từ bà đến mẹ đến các thế hệ mai sau chính vì vậy mà nó đa dạng mang đậm tính chất địa phương với một cách riêng biệt từng vùng miền. Về cơ bản, một bài hát ru thường được viết ở nhịp phân 3 đơn hoặc phức (3/4 hoặc 6/8). Về giọng, đa số các bài hát ru đơn giản, thường chỉ luân phiên những hòa âm chủ và hòa âm âm át, vì hiệu quả dự kiến là để đưa đứa trẻ vào giấc ngủ. Lời hát Ru không chỉ để trẻ con chìm vào giấc ngủ mà nó còn là tâm tư thầm kín về tình yêu quê hương đất nước, yêu thiên nhiên và đạo lý làm người .. giúp tâm hồn đứa trẻ cảm nhận được sự ân cần của người mẹ. Hát ru chính là một quà của cuộc sống, từ những cuộc sống thôn quê bình dị với những mái nhà tranh, lũy tre êm đềm, hát ru là một nét văn hóa. Theo Giáo sư Trần Văn Khê, lời ru của mẹ đóng vai trò quan trọng đối với sự hình thành nhân cách của một đứa trẻ. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lời răn dạy của lời ru và tất thảy tình thương, trách nhiệm của người lớn góp phần nuôi dưỡng tâm hồn, tình cảm con người từ khi cất tiếng chào đời. Hát ru đã thấm đượm vào trái tim và tâm hồn của những người con xa xứ, mãi nhớ đến lời ru của mẹ lúc chiều hè, âm điệu thật mát ngọt và trầm bổng. Cứ mỗi lúc buổi ban trưa lời hát lại được cất lên sau những mái tranh làng, bên trong sâu thẳm lời ru ấy chính là tình thương bao la của người mẹ. Có những người nói rằng những lời ru của bà mẹ xưa chính là một món quà quý giá, một triết lý về cuộc đời, chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc. Nhưng từ những mái tranh, từ những lũy tre làng ấy, từ những cuộc sống xô bồ và sự phát triển của hiện đại lại mọc lên những ngôi nhà cao tầng, những cây cột điện thì những lời hát ru ấy lại không còn như trước nữa. Có một người nói rằng “Trong cuộc sống hiện đại thì đâu ai còn nhớ đến những lời hát ru ấy nữa “. Quả thật vậy trong cuộc sống hiện đại mọi người chỉ chú trọng đến công việc mà quên rằng còn có những lời ru tha thiết như vậy. Nó đang dần bị thay thế bằng một bảng giao hưởng tình ca mới mẻ, tất nhiên cuộc sống hiện đại nên âm nhạc sẽ phát triển theo. Nhưng họ lại quên những giá trị sâu sắc của lời ru, trong nhịp sống hiện đại của đô thị, thành phố đã làm mất đi sự êm đềm, yên bình và lời ru mộc mạc ấy chỉ còn một số ít người lớn tuổi và chúng chỉ còn tồn tại qua những đĩa nhạc hay những ca sĩ chuyên nghiệp. Với những công hiến lớn lao của Giáo sư Trần Văn Khê và những tinh hoa của nền văn hóa âm nhạc truyền thống nước nhà, là một sinh viên cũng như những bạn trẻ, em hiểu được những giá trị truyền thống của lời hát ru, nó không chỉ là một món quà tinh thần mà còn là một giá trị thiêng liêng, giá trị nhân văn và cần phải bảo tồn và gìn giữ . Để lời hát ru không bị mai một với một người truyền bá nền văn hóa của Việt Nam trong tương lai em sẽ tích cực tuyên truyền, nâng cao ý thức và trách nhiệm đối với người dân về ý nghĩa tác dụng cũng như những giá trị truyền thống và cần được bảo tồn và gìn giữ, tiếp đó muốn giới thiệu đến khách du lịch trong và ngoài nước giá trị đặc sắc của loại hình hát ru này giúp họ hiểu rõ hơn nền văn hóa âm nhạc Việt Nam cũng như lan tỏa đến bạn bè quốc tế. Đưa thể loại hát ru vào giáo dục để các em nhỏ có thể tiếp xúc, hiểu rõ được ý nghĩa và những giá trị nhân văn của hát ru giúp các em yêu thích loại hình âm nhạc cổ truyền Việt Nam hơn. Hy vọng Hát ru sẽ mãi mãi là một loại hình âm nhạc truyền thống đặc sắc, không bị mất đi những giá trị vốn có của nền văn hóa âm nhạc truyền thống Việt Nam. Với những thế hệ trẻ hiện nay chúng ta cần phải ra sức sáng tạo những giá trị mới mẻ, gìn giữ và lưu truyền những giá trị tinh hoa cũng như ra sức học tập trau đồi kiến thức, ra sức đóng góp vào những giá trị truyền thống văn hóa của Việt Nam. Hy vọng một ngày không xa, lời Hát ru lại được cất lên một cách mãnh liệt, bay bổng và đằm thắm giữa phố thị đèn hoa, tấp nập:

Con cò mà đi ăn đêm

À ơi…Con cò mày đi ăn đêm

Đậu phải cành mềm

Lộn cổ xuống ao

À ơi…Ông ơi, ông vớt tôi nao

Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng

À ơi…Có xáo thì xáo nước trong

Đừng xáo nước đục đau lòng cò con…

Nguyễn Ngọc Quỳnh – Đại Học Văn Hóa Thành phố Hồ Chí Minh.

Votre commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l’aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l’aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l’aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l’aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s

Ce site utilise Akismet pour réduire les indésirables. En savoir plus sur la façon dont les données de vos commentaires sont traitées.