Thí sinh Mai Thị Huyền – 014 : CUỘC THI TÌM HIỂU VỀ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ &ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAMNHÂN DỊP 100 NĂM NGÀY SINH GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ

Nguyễn Quốc Thệ

1thSponsoeorrued  · 💧♥️Thí sinh Mai Thị Huyền – 014

CUỘC THI TÌM HIỂU VỀ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ &ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAMNHÂN DỊP 100 NĂM NGÀY SINH GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ

1. Cuộc đời và sự nghiệpLời nói đầu tiên, cho em xin gửi lời chào và lời chúc sức khỏe đến quí vị anh chị và bạn đọc. Em tên là Mai Thị Huyền – một người con đến từ mảnh đất miền Trung yêu thương – Quảng Ngãi. Hiện nay là sinh viên năm hai, chuyên ngành Quản trị dịch vụ Du lịch và Lữ hành, trường Đại học Văn Hóa Thành phố Hồ Chí Minh. Bản thân được sinh ra và lớn lên nơi chịu ảnh hưởng của thiên tai khắc nghiệt, không vì thế mà bản thân em chịu quất phục khó khăn ấy. Trong lòng luôn có một tình yêu mãnh liệt với âm nhạc truyền thống, bởi đó là thứ tạo cho em niềm tin, sự lạc quan và yêu đời. Tuy không được có giọng hát trời phú, không ngọt ngào, uyển chuyển nhưng đâu đó em tìm thấy được chính mình trong những bản nhạc du dương. Em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất Ban tổ chức đã tạo ra một sân chơi thú vị, hấp dẫn và đầy bổ ích không chỉ cho sinh viên nói riêng mà tất cả mọi người yêu âm nhạc truyền thống nói chung. Đối với bản thân em, một sinh viên còn ngồi trên ghế giảng đường không những được tiếp xúc với những kiến thức chuyên môn mà bên cạnh đó còn được bồi dưỡng tình yêu dành cho nghệ thuật. Với sự năng động, sự nhiệt huyết của tuổi trẻ luôn bắt kịp xu hướng của thời đại hội nhập nhưng vẫn dành riêng một thứ gọi là tình yêu âm nhạc truyền thống cho riêng mình. Để có thể truyền tình yêu ấy đến tất cả mọi người, bằng sự hiểu biết của mình, em xin chia sẽ về cuộc đời và sự nghiệp của cố Giáo sư Trần Văn Khê, cũng như Nhã nhạc cung đình Huế.

Cái tên Trần Văn Khê đã quá đổi quen thuộc với người dân Việt Nam. Người ta biết đến ông không chỉ bởi ông có tình yêu bất diệt với âm nhạc truyền thống mà còn là sự đóng góp to lớn cho nền âm nhạc truyền thống Việt Nam đến với bạn bè thế giới. Cố Giáo sư Trần Văn Khê sinh ngày 24 tháng 7 năm 1921 tại làng Đông Hòa, tổng Thuận Bình, tỉnh Mỹ Tho (nay là huyện Châu Thành, Tiền Giang) trong một gia đình có bốn đời làm nhạc sĩ, ông nội ông là Trần Quang Diệm (Năm Diệm), cha ông là Trần Quang Chiêu (Bảy Triều), cô là Trần Ngọc Viện (tức Ba Viện, người đã sáng lập gánh cải lương Đồng Nữ ban), đều là những nghệ nhân âm nhạc cổ truyền nổi tiếng. Từ nhỏ ông đã được tiếp xúc với nhạc cụ truyền thống từ năm lên 6 tuổi như đàn kìm, đàn cò, đàn tranh… được cô Ba Viện và cậu Năm Khương dạy cho. Ông sinh ra vào những năm chiến tranh đau thương không tránh khỏi những mất mát người thân. Năm lên 9 tuổi, ông đã mồ côi mẹ, một năm sau cha ông vì quá thương vợ cũng đã qua đời năm 1931. Ông cùng hai người em nữa được cô Ba Viện nuôi nấng khôn lớn. Tuy mồ côi từ nhỏ, nhưng ông học rất giỏi đậu tú tài phần nhất năm 1940 đến năm 1941 ông lại đậu thủ khoa phần nhì. Với tình yêu dành cho âm nhạc từ nhỏ, ông cùng hai người bạn lập dàn nhạc của trường và một dàn nhạc của học sinh mang tên Scola Club của hội SAMIPIC, cả hai dàn nhạc ông đều là người chỉ huy. Năm 1943, ông cưới vợ và sau đó có một người con trai là Trần Quang Hải, sinh năm 1944, sau này cũng là một nhà nghiên cứu âm nhạc dân tộc Việt Nam danh tiếng. Sự kiện đánh dấu tên tuổi của cố Giáo sư Trần Văn Khê vào tháng 6 năm 1958, ông đậu Tiến sĩ Văn khoa (môn Nhạc học) của Đại học Sorbonne. Luận văn của ông có tên: « LaMusique vietnamienne traditionnelle » (Âm nhạc truyền thống Việt Nam) – ông là người Việt Nam đầu tiên được Đại học Sorbonne. Đó là lần đầu tiên âm nhạc Việt Nam được bạn bè trên thế giới biết đến rộng rãi. Cuộc đời ông đã đi rất nhiều nước trên thế giới con số đó đã đạt 67 nước để nói về các chuyên đề cũng như cho việc giảng dạy âm nhạc dân tộc Việt Nam. Sau nhiều năm sống và giảng dạy ở Pháp, ông cũng đã quay về mảnh đất hình chữ S thân thương. Năm 2009, ông là một trong những trí thức nổi tiếng ký vào thư phản đối dự án Boxit ở Tây Nguyên. Sau một thời gian bị bệnh, ông qua đời vào khoảng hai giờ sáng ngày 24 tháng 6 năm 2015 tại bệnh viện Nhân Dân Gia Định, Thành phố Hồ Chí Minh.

Suốt cuộc đời của cố Giáo sư Trần Văn Khê đã công hiến cho nền âm nhạc truyền thống Việt Nam và để lại cho đời một cái tên Trần Văn Khê với tình yêu, niềm tin mãnh liệt với âm nhạc cổ truyền. Cùng với đó là những giải thưởng đáng để người đời khâm phục như: giải thưởng nhạc cụ dân tộc tại Liên hoan Thanh niên Budapest (1949); Giải thưởng âm nhạc của UNESCO ở Hội đồng Quốc tế Âm nhạc (Prix UNESCO – CIM de la Musique) (1981); Cử vào Hàn lâm viện châu Âu về Khoa học, Văn chương, Nghệ thuật; viện sĩ thông tấn (1993); Huy chương Vì Văn hoá Dân tộc của Bộ Văn hoá Việt Nam (1998)… và gần đây nhất vào năm 2011 cố Giáo sư Trần Văn Khê được giải thương Phan Châu Trinh về nghiên cứu.

2. Nhã nhạc cung đình Huế

“Cố Đô nhân từ như ánh mắt Quan Âm

Hương Giang dùng dằng không muốn rời xứ Huế

Trường Tiền ghim sâu trong lòng bao dâu bể…

Thiên Mụ già khắc năm tháng rêu phong!

Đại Nội im lìm khép kín thâm cung

Người hôm nay tìm hôm qua để sống

Mặt trời Ngọ môn đã từ lâu tắt ngấmTa khoác

Long bào hoài niệm buổi chầu xưa!”

(Tân hôn cố đô – Phan Thúc Định)

Huế là vùng đất thuộc Duyên hải miền Trung, có diện tích khá khiêm tốn nhưng lại là nơi mà bất kì ai khi đặt chân đến Huế rồi lại muốn quay trở lại thêm lần nữa. Bởi lẽ cố đô Huế là vùng đất của những kiến trúc trầm mặc với cung điện, đền đài hàng trăm năm tuổi cùng nền ẩm thực đặc sắc chứa đựng hồn quê, tinh túy của dãy đất miền Trung. Cố đô Huế còn mang cho mình một nét đẹp di sản đặc biệt. Đó chính là “Nhã nhạc cung đình của Huế” – nét văn hóa đặc sắc đã được tổ chức UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới phi vật thể của nhân loại vào tháng 11 năm 2003.

Nhắc đến thể loại nhạc của cung đình thời phong kiến, được biểu diễn vào các dịp lễ cung đình người ta thường nhắc đến Nhã Nhạc Cung Đình Huế với lời hát tao nhã, điệu thức cao sang, quý phái. Được ra đời vào triều Lý (1010-1225) và hoạt động một cách quy củ vào thời Lê (1427-1788), là loại hình nhạc mang tính chính thống, với quy mô tổ chức chặt chẽ. Các tổ chức âm nhạc được thành lập, đặt dưới sự cai quản của các nhạc quan. Đến thời triều Nguyễn (1802-1945), âm nhạc cung đình phát triển trở lại. Triều đình Nguyễn quy định 7 thể loại âm nhạc, gần giống với các thể loại của triều Lê, bao gồm Giao nhạc, Miếu nhạc, Ngũ tự nhạc, Đại triều nhạc, Thường triều nhạc, Yến nhạc, Cung trung nhạc.

Nhã Nhạc Cung Đình Huế thường biểu diễn chung với múa cung đình. Múa cung đình triều Nguyễn rất phong phú như: long, ly, quy, phượng, múa đèn, múa quạt, bát tiên quá hải, bát tiên đăng vân, nhị tướng xuất quân. Đặc sắc nhất là múa “Lục cúng hoa đăng” và “Lân mẫu xuất lân nhi”… Đây là những điệu múa rất độc đáo thể hiện rõ bản sắc văn hoá Việt Nam. Tiết mục nào cũng trang nghiêm không có chút trần tục và đều mang tính nghệ thuật cao, cùng với Nhã nhạc tạo nên một sân khấu thiêng liêng và bác học khó có dàn nhạc nào sánh nổi.

Tháng 12/2003, Tổ chức Văn hoá, Khoa học và Giáo dục của Liên Hợp Quốc (UNESCO) đã công nhận Nhã nhạc cung đình Huế là di sản văn hoá phi vật thể và truyền khẩu của nhân loại. Ngày 31/1/2004 tại Paris thủ đô nước Pháp, lễ đón Bằng công nhận đã được tổ chức. Đây là lần đầu tiên, Việt Nam có một kiệt tác di sản phi vật thể và truyền khẩu được UNESCO công nhận – một vinh dự to lớn cho cả dân tộc Việt Nam nói chung và Huế nói riêng.

Giờ đây, Nhã Nhạc Cung Đình Huế không chỉ là vốn quý của dân tộc Việt Nam mà còn là tài sản vô giá của loài người. Với những giá trị nổi bật, Nhã Nhạc Cung Đình Huế chắc chắn sẽ tiếp tục được giữ gìn và bảo tồn một cách hiệu quả, góp phần cùng với các loại hình di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới ở Việt Nam khẳng định vị thế của một dân tộc, một quốc gia giàu truyền thống văn hóa trong khu vực và thế giới.

Bản thân em là một sinh viên – một thế hệ tương lai của đất nước, ngoài việc ra sức học tâp, làm một công dân tốt mà còn phải phấn đấu cũng như giữ gìn những giá trị dân tộc mà các thế hệ đi trước để lại. Trong đó, có cả âm nhạc truyền thống – thể loại âm nhạc đã đi vào lịch sử nền âm nhạc Việt Nam. Để giờ đây, sao bao nhiêu thế kỷ nó vẫn trường tồn với thời gian. Em ơn cảm ơn cố Giáo sư Trần Văn Khê – người đã để lại cho con cháu những hiểu biết quý giá về âm nhạc truyền thống cũng như tình yêu mà ông đã dành cả quãng đời mình. Em cảm ơn Ban tổ chức đã cho em cũng như những người yêu âm nhạc truyền thống có dịp được trải lòng mình với âm nhạc quê hương. Em xin cảm ơn bạn đọc đã dành chút thời gian đọc bài viết này, em mong rằng dù bài viết không được trôi chảy nhưng phần nào đem lại cho bạn đọc những cảm xúc mới đối với âm nhạc truyền thống, cũng như là thong điệp lan rộng đến mọi người trân trọng và gìn giữ bản sắc dân tộc âm nhạc truyền thống đến với bạn bè năm châu.Một lần nữa em xin cảm ơn Ban tổ chức và chúc cho “CUỘC THI TÌM HIỂU VỀ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ & ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM, NHÂN DỊP 100 NĂM NGÀY SINH GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ” thành công tốt đẹp!

Quảng Ngãi, tháng 7 năm 2021

Mai Thị Huyền

Votre commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l’aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l’aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l’aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l’aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s

Ce site utilise Akismet pour réduire les indésirables. En savoir plus sur la façon dont les données de vos commentaires sont traitées.