Thí sinh Trần Thị Hồng Gấm – 003 : NGƯỜI QUÊ CHỈ CÓ TẤM LÒNG KÍNH TƯỞNG NHỚ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ NHÂN DỊP KỶ NIỆM 100 NĂM NGÀY SINH

tSp2onhsoreicid  · 💧♥️Thí sinh Trần Thị Hồng Gấm – 003

💧♥️NGƯỜI QUÊ CHỈ CÓ TẤM LÒNG KÍNH TƯỞNG NHỚ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ NHÂN DỊP KỶ NIỆM 100 NĂM NGÀY SINH

1.Trân trọng kính chào Ban tổ chức và Ban giám khảo!Tôi là Trần Thị Hồng Gấm, năm nay 48 tuổi (là phụ huynh của thí sinh Lê Gia Khang), quê tôi ở Cần Thơ. Tôi dự thi vì con tôi rủ. Khi nghe con tôi đang ở nhà tránh dịch, nói về cuộc thi thì tôi chịu liền. Tôi tham gia hội thi để thể hiện tình cảm đặc biệt của mình với âm nhạc dân tộc. Và nói lên cảm nghĩ của mình về Nhạc sĩ Trần Văn Khê là một cây đại thụ của dân tộc trong lĩnh vực âm nhạc. Đây cũng là cơ hội để tôi thể hiện cả hai điều trên nhân kỉ niệm 100 năm ngày sinh của Giáo sư Trần Văn Khê.

Một danh nhân nào đó nói rằng: “Không sự cách biệt về không gian hay thời gian nào có thể làm yếu đi tình bạn của những người thực tâm bị thuyết phục bởi giá trị của nhau”. Quả Thật như thế, những người bạn của Giáo sư Trần Văn Khê là những nhân chứng để cho chúng ta thấy rằng sự cống hiến to lớn và tài năng đặc biệt của Ông trong nền âm nhạc dân tộc, là suối nguồn bất tận chảy mãi không ngừng và luôn luôn tồn tại với thời gian và không gian. Chỉ có giá trị mới tạo nên điều đặc biệt của một con người và những người bạn của Giáo sư âm nhạcTrần Văn Khê đã nhận định: Nhạc sư Vĩnh Bảo nói rằng: “Tôi nghe bạn diễn thuyết đâm ra cũng mê” khi ông kể về bạn cố tri âm. Khi sinh thời, GS.TS. Trần Văn Khê là đôi tri âm tri kỷ với nhạc sư, cả ngoài đời và sinh hoạt thường ngày lẫn trong nghệ thuật. Nhạc sư Vĩnh Bảo ngậm ngùi chia sẻ năm 2015 tại đám tang người bạn tâm giao Trần Văn Khê: “Tôi vẫn nhớ năm 1972, tôi cùng với GS. Trần Văn Khê đã diễn tấu ghi âm Nhạc tài tử Nam bộ cho hãng Ocara và UNESCO tại Pháp. Đây chính là những viên gạch quan trọng đầu tiên để đến tháng 12/2013, nhạc Tài tử Nam bộ được UNESCO công nhận và đưa vào tài sản văn hóa phi vật thể của nhân loại…”. Từ đây bộ môn Đờn ca tài tử đã được vươn xa ra khỏi phạm vi của đất nước Việt Nam, không đơn thuần trong một khuôn khổ nhất định. Giáo sư và những người bạn đã mang âm nhạc dân tộc ra đấu trường thế giới, khẳng định sự độc đáo của bộ môn Đờn ca tài tử mà không phải dân tộc nào hay quốc gia nào có được. Nhạc sĩ Trần Văn Khê và Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo chính là đôi “song kiếm hợp bích” hoàn hảo, hiếm hoi của nghệ thuật Việt Nam trải dài suốt gần cả thế kỷ. Tôn trọng lẫn nhau cả về nhân cách lẫn tình yêu nghệ thuật.

Với nhà văn Vũ Hạnh thì: “Qua anh Khê, tôi yêu hơn cái đẹp lóng lánh của âm nhạc dân tộc”. Nhà văn Vũ Hạnh kể: “Với GS Khê, ảnh luôn coi tôi là bạn văn nghệ, ảnh thường nói: Trong nhạc luôn có văn và trong văn luôn có nhạc, mà sau này tôi nghiệm ra là luôn đúng như vậy. Đó là là chất cảm của người làm nghệ thuật “nhìn ra” nhau. Với âm nhạc dân tộc, từ bé qua lời ru, câu hò của mẹ, các chị… tôi chỉ yêu và cảm nó, rồi viết văn, tôi càng cảm nó nhiều hơn nhưng đi sâu về chuyên môn thì… tôi “điếc”. Chính anh Khê, qua những lần hàn huyên, tâm tình, đã cho tôi cái nhìn sâu hơn về cái thế giới ngũ cung, nhạc cung đình, những xừ, xang, xê, cống… Từ đó, tôi thêm yêu cái hồn, cái tình tự, cái đẹp lóng lánh của dân tộc mình qua từng bài hát, câu hò dân gian tưởng chừng như giản đơn, quê mùa”. « Qua anh Khê, tôi nhận ra cái hay, cái tinh túy và cái đẹp lóng lánh của âm nhạc dân tộc. Dù đó là nhạc cung đình hay chỉ là một bài hát, điệu hò dân gian quê mùa:. Trong những buổi tọa đàm nói về sự tương đồng của dàn nhạc ngũ cung Việt Nam với các dàn nhạc dân tộc truyền thống trên thế giới hay biểu diễn (độc tấu và hòa tấu), GS Khê đều nói rất chuyên môn, rất khoa học và cực kỳ thuyết phục. Chính vì vậy, nhà văn Vũ Hạnh Đã nói lên nỗi lòng của mình với những ngôn từ hết sức chan chứa và da diết khi hay tin “Anh Khê” đã ra đi mãi mãi: ”Ảnh « đi » rồi, không biết bao nhiêu thế hệ nữa, dân tộc Việt mới sản sinh ra một người con tài năng, nhiệt huyết với nhạc dân tộc như “Ảnh”?”.

Nhạc sĩ Trần Văn Hiên cũng có đôi dòng chia sẻ về Gs Trần Văn Khê khi có đề cập đến ca khúc tân nhạc “Em đi chùa Hương” (phổ thơ Nguyễn Nhược Pháp) (hình như là duy nhất của GS Trần Văn Khê): “Với lứa nhạc sĩ trưởng thành sau 1975, GS Trần Văn Khê là một cây đa, cây đề trong làng âm nhạc Việt Nam, nhất là âm nhạc truyền thống ». Ông nói: « Với tôi, GS Khê là một con người đã vắt kiệt hết máu tủy để giữ gìn, phát huy và quảng bá âm nhạc truyền thống Việt không chỉ trong nước mà còn nhiều nơi trên thế giới. Sự công nhận ca nhạc tài tử Nam bộ của Việt Nam là di sản phi vật thể phải gìn giữ của nhân loại mà UNESCO đã vinh dự trao cho Việt Nam, là công lao rất lớn của GS Trần Văn Khê. Tôi còn được biết, sau khi UNESCO công nhận Đờn ca tài tử, ông đã bắt tay ngay vào soạn một bộ hồ sơ chuẩn bị trình cho UNESCO về nghệ thuật Cải lương, môn nghệ thuật đã có hơn 100 hình thành và phát triển để họ công nhận đó là tài sản phi vật thể cần bảo tồn của nhân loại. Tiếc thay, công trình này vẫn còn dang dở và cũng không biết ai có thể có khả năng kế thừa để soạn xong một bộ hồ sơ hoàn chỉnh. Có lẽ còn rất lâu sau này. Tôi ở BCH Hội âm nhạc TPHCM, Hội Nhạc sĩ VN nên cũng nghe và hiểu nỗi đau đáu công ông từ khi ông về nước. Đó là làm sao đưa âm nhạc dân tộc vào giảng dạy ở nhà trường, từ cấp 1 trở lên, để cho các thế hệ mai sau này, dù có đi theo các trào lưu âm nhạc thời thượng trên thế giới thì cũng biết nghe, biết cảm, biết trình tấu âm nhạc dân tộc. Đó là nguyên ước lớn lao của ông mà ông chưa thực hiện được, dù đã bỏ biết bao tâm sức”.

Tôi còn biết được Giáo sư Trần Văn Khê có mối quan hệ cũng tâm giao với một người nhạc sĩ nổi danh là Phạm Duy. Tôi thấy hai vị tâm đầu ý hợp, kẻ Bắc người Nam và trân quý nhau vô cùng tận. Trong những clip tôi tìm hiểu, nhạc sĩ Phạm Duy gọi Giáo sư là Khê vì hai người bằng tuổi. Tôi thấy đây là hai nhân vật vô cùng đặc biệt của âm nhạc, người thì truyền thống, người thì cách tân nhưng cả hai hết sức yêu thương văn hóa nước mình.

Quả thật, với những lời chia sẻ của những người bạn đã từng làm việc và gắn bó với Giáo sư Trần Văn Khê đã giúp chúng ta phần nào hiểu được về sự cống hiến vô cùng to lớn mà không phải ai cũng có thể làm được như vậy, đặc biệt là với nền âm nhạc dân tộc. Chắc chắn, mọi người luôn yêu mến Giáo sư, sự nghiệp của Ông vẫn mãi tồn tại với thời gian . Sắp tới đây là kỉ niệm 100 năm ngày sinh của nhạc sĩ (24/7/1921-24/7/2021) – một cột mốc vô cùng ý nghĩa.

Giáo sư Trần Văn Khê sinh ra tại huyện Châu Thành, Tỉnh Tiền Giang, lúc bấy giờ là một mảnh đất hữu tình, thơ mộng. Ông sinh ra trong một gia đình có 4 đời làm nhạc sĩ. Gia đình ông có nhiều nhân vật là những nghệ nhân âm nhạc cổ truyền nổi tiếng như ông nội là Trần Quang Diệm, cha là Trần Quang Chiêu và cô là Trần Ngọc Viện – người sáng lập gánh cải lương Đồng Nữ Ban. Từ năm 6 tuổi Ông đã được tiếp xúc các loại nhạc cụ dân tộc và chơi được một số bài cơ bản. Giáo sư Trần Văn Khê sang Pháp du học từ năm 1949. Cho đến năm 1958, ông theo học khoa Nhạc học và chuẩn bị luận án tiến sĩ dưới sự chỉ đạo của các Giáo sư Jacques Chailley, Emile Gaspardone và André Schaeffner. Tháng 6/1958, ông đậu Tiến sĩ Văn khoa (môn Nhạc học) của Đại học Sorbonne. Từ năm 1963, ông dạy trong Trung tâm Nghiên cứu nhạc Đông phương, dưới sự bảo trợ của Viện Nhạc học Paris (Institut de Musicologie de Paris). Ông là thành viên của Viện Khoa học Pháp, Viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm châu Âu về Khoa học, Văn chương và Nghệ thuật cũng như nhiều hội nghiên cứu âm nhạc quốc tế. Ông là Chủ tịch Hội đồng Khoa học của Viện quốc tế nghiên cứu âm nhạc bằng phương pháp đối chiếu của Đức. Có 43 nước trên thế giới đã mời Giáo sư – Tiến sĩ Trần Văn Khê thuyết trình và biểu diễn âm nhạc truyền thống Việt Nam. Trong hơn nửa thế kỷ sinh sống và làm việc ở nước ngoài, giáo sư Khê luôn đau đáu việc làm thế nào giữ gìn và phát huy âm nhạc dân tộc Việt Nam. Những hoạt động giảng dạy, diễn thuyết không ngừng nghỉ của ông suốt hơn 50 năm góp nhiều công sức đưa âm nhạc dân tộc Việt Nam đi vào bản đồ âm nhạc thế giới.

Tiếng gọi nguồn cội luôn thôi thúc Giáo sư về lại quê cha đất tổ nên năm 2006, Giáo sư về Việt Nam sống. Ở tuổi gần 90 khi ấy, ông vẫn miệt mài tiếp tục công việc này. Với những cống hiến của Ông đã được nhận rất nhiều những giải thưởng danh giá như: năm 1998 – Huy chương Vì Văn hoá Dân tộc của Bộ Văn hoá Việt Nam; năm 1999 – Huân chương Lao động hạng nhất do Chủ tịch Trần Đức Lương cấp; năm 2005 – Giải thưởng Đào Tấn do Trung tâm Nghiên cứu bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc trao tặng; năm 2011 – Giải thưởng Phan Châu Trinh về nghiên cứu. Mãi trân trọng và tôn kính một tượng đài có một không hai của nền quốc nhạc Việt Nam – Giáo sư Trần Văn Khê!

2.Tôi năm nay gần 50 tuổi nhưng lại có một tình yêu vô cùng mãnh liệt với nền âm nhạc dân tộc. Những giai điệu du dương đã giúp cho tâm hồn tôi trở nên bay bổng hơn. Âm nhạc không phân biệt độ tuổi nào lan tỏa mọi không gian và thời gian. Len lõi trong từng ngỏ nghách của cuộc sống. Bất kể thành thị hay nông thôn thì âm nhạc là món quà tinh thần của mọi thế hệ. Nhưng với tôi âm nhạc dân tộc là nhịp sống, là dòng sông hiền hòa nuôi dưỡng tâm hồn dân tộc. Những câu hát ru cho đến câu vọng cổ quê nhà đã thấm sâu vào máu thịt và trái tim của tôi ngay từ khi còn tấm bé. Tôi rất “mê” Đờn ca tài tử. Đờn ca tài tử Nam bộ là dòng nhạc dân tộc của Việt Nam đã được UNESCO ghi danh là di sản văn hóa phi vật thể và là một danh hiệu UNESCO ở Việt Nam có vùng ảnh hưởng lớn, với phạm vi 21 tỉnh thành phía Nam. Đờn ca tài tử hình thành và phát triển từ cuối thế kỷ 19, bắt nguồn từ nhạc lễ, Nhã nhạc cung đình Huế và văn học dân gian, Đờn ca tài tử là loại hình nghệ thuật dân gian đặc trưng của vùng Nam Bộ.Tôi được may mắn sinh ra tại mảnh đất Cần Thơ – Hậu Giang cây xanh trái ngọt. Từ sớm, tôi đã có một tình yêu rất riêng với đờn ca, những câu hò điệu lý thường ngày hay nghe trên chợ nổi, nghe bà ngoại và mẹ hát ru và những chương trình âm nhạc qua radio. Tất thấy đối với tôi là cả một bầu trời kí ức. Đờn ca tài tử là biểu tượng của con Người Nam bộ mộc mạc và giản dị. Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Kim Huệ ngân nga trong bài vọng cổ Hoa tím bằng lăng của tác giả Linh Châu: “… Con rạch cái Thia chảy “dìa” Tắc Cậu, con sáo sang sông con sáo đậu… hiên nhà”. Đó mới là Đờn ca tài tử. Cái chất mộc mạc của người miền Tây Nam bộ được tác giả lột tả đến chân phương ở cái chữ “dìa”, thay vì “về”. Khiến cho ai đã nghe rồi thì khó mà quên được.

Tôi yêu thích soạn giả Viễn Châu và mê bài Tình anh bán chiếu. Tôi thuộc hàng trăm bài vọng cổ, hàng chục vở cải lương. Thế là tôi không thể nghe được nhạc mới của lứa tuổi trẻ. Tôi cho thằng con trai tôi di học du lịch và luôn dặn nó: “Con đừng có đu đeo theo ba cái nhạc loạn xạ nhe. Mẹ chỉ muốn con nghe cái của ông bà mình hà. Con muốn nghe thì nghe cho biết thôi chứ đừng mê rồi quên nhạc quê mình”.

Nhờ tham gia cuộc thi, nhờ bỏ công tìm hiểu mà mới hôm qua, tôi dạy lại con trai mình: “Con biết Ông nhạc sĩ dạy sao hôn về quy trình tình yêu âm nhạc dân tộc: “Con phải BIẾT rồi THÍCH và YÊU rồi THƯƠNG. Biết mới thấy nó hay, thế là thích. Thích thì lao vào và say mê tức là yêu. Yêu là đỉnh cao phải đi xuống nhưng chính ngay lúc đó là thương tức phải có trách nhiệm mà giữ gìn”.

Đến với cuộc thi ý nghĩa này, tôi đã phải vật lộn hơn 3 ngày 3 đêm để lên mạng internet tìm hiểu và viết. Tôi viết ra giấy và nhờ con tôi nó đánh máy dùm. Văn chương chắc lủng củng nhưng là tấm lòng quê chất phác kính dâng lên hương hồn Giáo sư Trần Văn Khê kính yêu. Trong phần hát, tôi sẽ cố hát thật hay để quý vị cùng thưởng thức. Tôi chỉ muốn gửi tiếng hát mình nhằm thể hiện sự kêu gọi tôn vinh giá trị của nhạc Việt Nam mình.

Tôi xin chân thành cám ơn!

💧
♥️

Votre commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l’aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l’aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l’aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l’aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s

Ce site utilise Akismet pour réduire les indésirables. En savoir plus sur la façon dont les données de vos commentaires sont traitées.