Jour : 24 mai 2021

THÙY DƯƠNG : Nhạc sỹ Thao Giang: Liên hoan Xẩm 2019, niềm vui bao trùm

Nhạc sỹ Thao Giang: Liên hoan Xẩm 2019, niềm vui bao trùm

“Ở Mỹ, cứ hai năm họ tổ chức lễ hội âm nhạc đồng quê (country festival) rầm rộ và vô cùng được yêu mến. Xẩm cũng giống nhạc đồng quê, đối tượng nghe phong phú, đề cập nhiều vấn đề của xã hội nên tôi luôn có hy vọng thể loại này có thể sống bền bỉ và càng ngày càng được yêu mến không khác gì nhạc đồng quê trên đất Mỹ”, nhạc sỹ Thao Giang, hồ hởi chia sẻ về những hy vọng mới của di sản sau thành công của Liên hoan Xẩm 2019.

Nhạc sỹ Thao Giang: Liên hoan Xẩm 2019, niềm vui bao trùm

Liên hoan Xẩm 2019, niềm vui bao trùm

– Đối với Liên hoan lần này, cùng các phần biểu diễn và các giải thưởng được trao, là trưởng BGK, điều đọng lại với ông là gì?

Lớn nhất và bao trùm nhất là niềm vui. Qua liên hoan, chúng tôi đã phát hiện ra nhiều bạn trẻ, dù nhỏ tuổi nhưng lại hát rất ra chất của xẩm, một vài bạn chơi nhạc cụ, kéo nhị cũng rất hay. Từ những nhân tố mang tính phong trào như thế này, chẳng phải là đáng mừng hay sao.

Dù qua hai đêm diễn, số làn điệu được các CLB trình bày còn ít, một số khác biểu diễn còn pha màu loại hình nghệ thuật khác nhưng phần nào thấy diện mạo của xẩm trong đời sống đương đại được yêu mến, trân trọng như thế nào. Đây là cơ hội để chúng ta khảo sát thực tế, tìm cơ hội điều chỉnh phương pháp tiếp cận và có tính toán trong việc đào tạo, rèn rũa thêm cho các lớp nghệ sỹ kế cận của xẩm với nhiều hy vọng. Chắc chắn, chúng ta sẽ còn có những liên hoan thành công với chất lượng khiến giới chuyên môn và công chúng đều hài lòng trong tương lai.

– Nhưng e ngại cơm áo gạo tiền sẽ ít nhiều cản trở công việc đào tạo và theo đuổi đam mê với xẩm, học rồi sẽ như thế nào?

Thực ra, đối với nghệ thuật dân gian nói chung thì biểu diễn chuyên nghiệp tương đối là khó khăn, không chỉ riêng hát xẩm đâu. Nhưng cứ để ý sẽ thấy, các sinh viên ra trường của những khoá đào tạo đầu tiên mà chúng tôi đã có, họ trở về nhà văn hoá, trung tâm văn hoá của các tỉnh lại hoạt động rất tốt, phát huy được tài năng. Hơn nữa, việc đào tạo nghệ sỹ và các cử nhân lý luận về âm nhạc dân tộc là yêu cầu bắt buộc đối với thiết chế văn hoá của một đất nước. Dù hoàn cảnh có khó khăn thì chúng ta vẫn phải có nguồn lực kế cận để bảo tồn và là cơ sở phát huy di sản văn hoá, tạo nên môi trường diễn xướng để vốn cổ quý giá cha ông có thể tồn tại.

– Trong quá trình nghiên cứu, ông có thấy rằng, chúng ta chưa có một hệ thống tư liệu khoa học đầy đủ về hát xẩm là một nỗi buồn quá lớn!

Đây là điều tôi thấy vô cùng đáng tiếc. Hiện tại, đối với tư liệu về xẩm chỉ còn ít ỏi vài dòng bút tích của Phạm Đình Hổ thời Lê. Thời Lê Thánh Tông đã có luật nhạc, âm luật, đã chế ra Đồng văn và nhã nhạc, nhưng hiện tại không còn nữa. Cho đến thời Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi chiến tranh và nhiều lý do khách quan khác, chúng ta không còn lưu giữ được tư liệu nào. Hơn nữa, âm nhạc dân gian thời kỳ phong kiến được coi là tục nhạc, nghệ sỹ lang thang kiếm sống và bị nhìn với con mắt kỳ thị, vùi dập. Tư tưởng triều đại đã khiến cho tư liệu về âm nhạc dân gian gần như không còn gì. Nhưng cũng rất may, thời đại của chúng ta, Đảng và nhà nước rất coi trọng di sản. Nếu không, chúng ta sẽ không còn gì để có thể ngồi nói với nhau như thế này.

Trong 13 di sản được Unesco vinh danh, có 9 di sản thuộc về âm nhạc và tôi hy vọng, xẩm sẽ là di sản âm nhạc thứ 10. Thông qua Liên hoan kỳ này, chúng ta có cơ sở để thêm những luận cứ khoa học nhằm đưa xẩm trở thành di sản quốc gia. Sẽ có lớp nghệ sỹ, nhà khoa học trẻ cùng chúng tôi cố gắng để thành lập, kiện toàn hồ sơ Xẩm trình với Unesco tới đây. Có thể ví von, xẩm không khác gì nhạc đồng quê của Mỹ. Ở Mỹ, cứ hai năm họ tổ chức lễ hội âm nhạc đồng quê (country festival) rầm rộ và vô cùng được yêu mến. Còn với xẩm, đối tượng nghe phong phú, đề cập nhiều vấn đề của xã hội nên tôi luôn có hy vọng thể loại này có thể sống bền bỉ và càng ngày càng được yêu mến không khác gì nhạc đồng quê trên đất Mỹ.

– Nhưng nguồn gốc của Xẩm từ thời Trần là Trần Quốc Đĩnh bị chọc mù mắt và sau này, xẩm cũng ít nhiều gắn bó với người mù ăn xin nên một số người đánh giá thiếu thiện cảm về loại hình này. Theo ông, phải làm gì để di sản vượt qua mặc cảm?

Thực tế là như vậy và cũng không thể trách người nghe có cảm giác như vậy. Việc chúng ta cần phải làm ngay đưa ra diện mạo đầy đủ của xẩm như nó vốn có. Nếu không mãi mãi người ta nghĩ nghệ thuật này là của người mù. Thực tế là cả trong lịch sử và hiện tại, có cả dòng “xẩm sáng” đấy chứ. Trong giai đoạn bần cùng thực dân Pháp, nghệ nhân của chúng ta thất nghiệp, lưu bạt đi làm đủ nghề kiếm sống, không đi hát nữa mà chỉ có những người mù ít có cơ hội công việc đi hát nên xẩm mới kéo theo lối suy nghĩ như vậy về loại hình nghệ thuật độc đáo này. Trong khi đó trước kia, các bến sông vào kinh thành Thăng Long, xuôi dọc sông Hồng, thuyền bè tấp nập, người xưa hát xẩm rất vui. Trong các ca quán, làng xã đều có hát xẩm.

Để tạo môi trường diễn xướng, nhất là Ninh Bình, có thể xây dựng trên các đò dọc Tràng An, Tam Cốc, kết hợp di sản vật thể và phi vật thể, chắc chắn sẽ rất được đón nhận. Có như vậy, dần dần sẽ thay đổi được cách nhìn về xẩm.

– Đối với các thể loại âm nhạc dân gian khác như chèo, tuồng đều có nhà hát, trong khi đó, xẩm không có hệ thống nghiên cứu bài bản, bị hiểu sai và lại thiếu nhà hát, theo ông, xẩm có cần đến một nhà hát?

Tôi nghĩ không nhất thiết phải có nhà hát nhưng cần có tụ điểm để xẩm có thể được diễn xướng. Vừa rồi, ca sĩ Tân Nhàn có hát một bài xẩm trong liveshow của mình cùng với NSUT Văn Ty và được yêu mến. Trên phim ảnh, cải lương, xẩm cũng được lồng ghép và được đón nhận. Với di sản, chỉ cần có môi trường để nó có thể phát huy và toả sáng vẻ đẹp của mình trong lòng công chúng. Như thế, sức sống mới bền lâu được.

Xin cảm ơn ông!

Thùy Dương (thực hiện)

https://sao.baophapluat.vn/tin-tuc/chi-tiet/nhac-sy-thao-giang-lien-hoan-xam-2019-niem-vui-bao-trum-6569/

TRẦN HƯNG : Nhạc sĩ Thao Giang: Người hồi sinh xẩm Hà thành

Nhạc sĩ Thao Giang: Người hồi sinh xẩm Hà thành

24/01/2021 08:13 | 0

(HNMCT) – Cả đời miệt mài nghiên cứu xẩm, nhạc sĩ Thao Giang được coi là « cây đại thụ », người tiên phong trong việc hồi sinh loại hình nghệ thuật độc đáo này ở Thủ đô. Đặc biệt, với việc thành lập Trung tâm Phát triển nghệ thuật âm nhạc Việt Nam vào năm 2005, ông đã cùng các nhạc sĩ, nghệ sĩ tâm huyết với âm nhạc dân tộc tổ chức chương trình biểu diễn xẩm tại khu vực phố cổ Hà Nội vào mỗi tối thứ bảy, chủ nhật hằng tuần.

1. Nhạc sĩ Thao Giang đến với xẩm nói riêng và âm nhạc dân tộc nói chung nhờ chữ “duyên”. Năm 8 tuổi, một lần đi qua số nhà 32 Nguyễn Thái Học (ngày ấy là trụ sở của Trường Âm nhạc Việt Nam), ông thấy có rất đông bạn bè xếp thành hàng dài để thi tuyển vào lớp sơ cấp khóa 1 của trường. Vốn tính tò mò lại có chút năng khiếu ca hát, ông mạnh dạn vào thi. Chẳng một chút chuẩn bị nhưng khi nhạc sĩ Tạ Phước, khi ấy là Hiệu trưởng nhà trường, là một trong 4 thành viên giám khảo (Tạ Phước, Lê Yên, Doãn Mẫn, Tô Vũ) hỏi ông biết hát không, ông đã tự tin trả lời “có” và say sưa với giai điệu của hai ca khúc “Kết đoàn”, “Giải phóng Điện Biên”. “Thầy Tạ Phước nghe xong thì hỏi địa chỉ nhà tôi ở đâu. Thật không ngờ là vài hôm sau có giấy gọi nhập học gửi đến nhà. Vào học nhưng tôi lại không hề biết chơi một loại nhạc cụ nào, thế là được nhà trường xếp vào học đàn nhị”, nhạc sĩ Thao Giang nhớ lại.

Lạ từ cái tên đến cách chơi, thế rồi âm thanh đàn nhị đi vào tâm trí ông một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, trở thành niềm đam mê từ lúc nào không hay. 11 năm theo học đàn nhị, ông nhận thấy loại đàn này mặc dù âm thanh rất hay, da diết nhưng vẫn có một số hạn chế. Bởi thế, ông đã cùng các bạn trong lớp cải tiến hộp cộng hưởng, cần, vĩ kéo của loại đàn này với mong muốn âm sắc phải trầm ấm hơn, riêng biệt hơn và đặc biệt là phải dung hòa được với âm thanh từ các loại đàn khác khi chơi trong một dàn nhạc. Khi có cây đàn mới rồi, ông lại suy nghĩ phải có một tác phẩm dành riêng cho nó. Nghĩ là làm, ông tiếp tục theo học sáng tác từ các thầy Lê Yên, Tô Vũ. Kiên trì, tâm huyết, ông đã sáng tác nhiều bài hát cho đàn nhị, trong đó “Kể chuyện ngày mùa” là một tác phẩm mẫu mực làm thay đổi định kiến về cây đàn nhị Việt Nam thế kỷ XX. Tác phẩm khai thác chất liệu của làn điệu chèo “Lới Lơ” với giai điệu trữ tình, tiết tấu linh hoạt, đặc biệt trong phần solo kỹ thuật có những đoạn mô tả âm thanh thôn quê rất sinh động, hấp dẫn, đồng thời làm nổi bật kỹ thuật của người nghệ sĩ.

2. Sau ngày đất nước thống nhất, nhạc sĩ Thao Giang may mắn được tháp tùng các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước như Phạm Văn Đồng, Nguyễn Thị Bình ra nước ngoài để giới thiệu về văn hóa dân tộc nước nhà. Đi đến mỗi quốc gia, ông cảm nhận được tình cảm của bạn bè quốc tế dành cho con người, văn hóa Việt Nam, đặc biệt là âm nhạc Việt Nam bởi nó mang hồn cốt của dân tộc. Vì thế mà ông càng ra sức sưu tầm, nghiên cứu, phục dựng các loại hình âm nhạc truyền thống, trong đó nhiều loại có nguy cơ thất truyền.

Là nhà nghiên cứu âm nhạc dân tộc sâu sát, kỹ lưỡng, nhạc sĩ Thao Giang trăn trở khi thấy nhiều trường đại học chủ yếu đi vào nghiên cứu âm nhạc cơ bản mà không đi sâu vào ứng dụng, bởi thế mà năm 2005 ông đã cùng Giáo sư Phạm Minh Khang thành lập Trung tâm Phát triển nghệ thuật âm nhạc Việt Nam (thuộc Hội Nhạc sĩ Việt Nam). Trung tâm ra đời, bên cạnh việc giảng dạy âm nhạc dân tộc miễn phí còn quy tụ các nghệ sĩ ở khắp mọi miền Tổ quốc cùng bàn bạc tìm hướng đi cho âm nhạc truyền thống, góp phần làm phong phú thêm kho tàng âm nhạc nước nhà. “Trung tâm được Hội Nhạc sĩ Việt Nam giao 3 nhiệm vụ: Sưu tầm, nghiên cứu; truyền dạy, đào tạo; biểu diễn, giới thiệu tác phẩm âm nhạc truyền thống, và cho đến nay chúng tôi tự hào vì đã thực hiện được ba điều ấy”, nhạc sĩ Thao Giang hồ hởi cho biết.

Nhạc sĩ Thao Giang xác định rõ, muốn phát triển âm nhạc dân tộc phải chú trọng đến yếu tố con người, bồi dưỡng chuyên môn cho thế hệ trẻ, bởi ông sớm nhận ra rằng các nghệ nhân am hiểu âm nhạc truyền thống đang ngày một già, còn thế hệ trẻ thì không nhiều người có kiến thức sâu sắc. Đối với ông, hai yếu tố giữ gìn và kế thừa phải luôn đi đôi với nhau, thế hệ « già » và « trẻ » cần phải cùng nhau đồng lòng, chung sức. Chính vì thế, trong suốt 16 năm qua, trung tâm đã kết hợp với khoa Di sản âm nhạc của Học viện Âm nhạc Huế đào tạo hàng chục cử nhân và thạc sĩ có đầy đủ kiến thức, trình độ, phẩm chất và sự tâm huyết trong việc tiếp nối mạch nguồn âm nhạc truyền thống. Tuy nhiên, để có được thành công ngày hôm nay, trung tâm đã vượt qua biết bao khó khăn. “Những ngày đầu chúng tôi chẳng có gì, trụ sở không, nhân viên không, trang phục không… Thế rồi nỗ lực của chúng tôi đã được đền đáp xứng đáng khi được người dân dần dần đón nhận”, nhạc sĩ Thao Giang bày tỏ.

Nhạc sĩ Thao Giang say sưa truyền dạy cho học trò.

3. Trong nhiều loại hình âm nhạc dân tộc mà nhạc sĩ Thao Giang tâm huyết, có lẽ xẩm là loại hình khiến người ta nhắc đến ông nhiều hơn cả bởi “gánh xẩm Thao Giang” đã trở thành “thương hiệu” trong chương trình “Hà thành 36 phố phường” – diễn ra vào các tối thứ bảy, chủ nhật hằng tuần trong khu vực phố cổ Hà Nội. Mỗi buổi diễn của trung tâm luôn thu hút đông đảo khán giả, trong đó có những khán giả trẻ tuổi, và điều đó làm ông tin rằng công chúng không quay lưng với nghệ thuật cổ truyền. Theo ông, hát xẩm là loại hình âm nhạc hết sức độc đáo, bất cứ đối tượng nào cũng nghe được. Xẩm gần gũi, thân thiện, cấu trúc âm nhạc đơn giản, nội dung các bài xẩm cũng phong phú, thể hiện được nhiều vấn đề của xã hội, góc cạnh tâm hồn người Việt. Trong hát xẩm, nhạc cụ rất đơn giản, chỉ có nhị, đàn bầu nên đi đâu cũng mang đi được, trong khi môi trường diễn xướng thì đa dạng, có thể từ đường phố đến những sân khấu chuyên nghiệp.

Nhạc sĩ Thao Giang (tên đầy đủ là Nguyễn Thao Giang) sinh năm 1948 tại Phú Thọ, quê gốc ở huyện Thanh Oai (Hà Nội). Ông là hội viên Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam, Hội Nhạc sĩ Việt Nam và hiện là Giám đốc Trung tâm Phát triển nghệ thuật âm nhạc Việt Nam (thuộc Hội Nhạc sĩ Việt Nam). Ông đã sáng tác một số tác phẩm độc tấu cho nhạc cụ dân tộc cổ truyền như “Kể chuyện ngày mùa” (đàn nhị), “Hương rừng” (tam thập lục), “Ao cá Bác Hồ” (đàn tranh), “Du thuyền trên sông Hương” (đàn bầu), “Đường xa vui những tiếng đàn” (đàn tỳ bà), “Hương xuân” (dàn nhạc dân tộc hòa tấu).

Nhiều năm dồn tâm huyết dạy đàn, dạy hát cho các em, khi lại sắp lịch biểu diễn, thu âm bài hát, nhạc sĩ Thao Giang dường như không có giây phút nghỉ ngơi. Nhìn lại hành trình dài theo xẩm, ông phần nào hài lòng với những việc mà mình cùng trung tâm đã làm được, đặc biệt là việc đưa hát xẩm kết hợp với các loại hình nghệ thuật khác như chèo – tuồng – cải lương, kịch… Ông luôn tâm nguyện ngày nào trời phật còn cho sức khỏe, ông vẫn còn tiếp tục với sự nghiệp gìn giữ, phát huy giá trị âm nhạc dân tộc. Ông cho rằng, có nghề trong tay mà không có ý thức gìn giữ và truyền dạy cho thế hệ trẻ là có tội với cha ông. Cũng chính vì suy nghĩ ấy mà ông luôn trăn trở trong việc tiếp cận với âm nhạc dân gian để tìm ra quy luật riêng của nó, qua đó đóng góp vào sự nghiệp giữ gìn bản sắc âm nhạc nước nhà, bảo tồn và phát huy giá trị loại hình nghệ thuật mà chỉ cần chơi một đến hai nhịp là người ta có thể nhận ra đó là âm nhạc Việt Nam.

https://nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn/tin-tuc/van-hoa/824205/nhac-si-thao-giang-nguoi-hoi-sinh-xam-ha-thanh

PHẠM TUẤN : Quỹ văn hóa Trần Văn Khê chính thức hoạt động

Quỹ văn hóa Trần Văn Khê chính thức hoạt động

Quỹ văn hóa Trần Văn Khê sau gần 2 năm đề xuất, vừa được Ủy ban Nhân dân TPHCM cấp phép hoạt động, và do Trường Đại học Văn Lang trực tiếp quản lý.

Vì sao di nguyện Trần Văn Khê không được thực hiện?

Giáo sư Trần Văn Khê qua đời

Giáo sư Trần Văn Khê (1921-2015).
Giáo sư Trần Văn Khê (1921-2015).

Quỹ văn hóa Trần Văn Khê là tâm huyết của Hội đồng trường Đại học Văn Lang và những tri thức tại TPHCM. Quỹ văn hóa Trần Văn Khê được khởi động từ tháng 4/2019, qua quá trình kiên trì điều chỉnh vàbổ sung hồ sơ, đã chính thức được UBND TPHCM cấp giấy phép hoạt động từ ngày hôm nay 23/4/2021.

Ban sáng lập Quỹ văn hóa Trần Văn Khê gồm các ông Bùi Quang Độ, Nguyễn Đắc Xuân và Lê Quốc An. Hội đồng quản lý Quỹ văn hóa Trần Văn Khê gồm các ông bà Dương Trọng Dật, Nguyễn Thế Thanh, Mai Mỹ Duyên, Hoàng Sơn Điền.

Hoạt động đầu tiên của Quỹ văn hóa Trần Văn Khê dự kiến tổ chức kỷ niệm 100 năm Ngày sinh của giáo sư Trần Văn Khê vào dịp 24/7/2021, sau đó sẽ trao học bổng và giải thưởng thường niên.

Giáo sư Trần Văn Khê (1921-2015) là một tên tuổi lớn trong nền âm nhạc truyền thống Việt Nam. Trần Văn Khê sinh ra trong một gia đình có truyền thống âm nhạc. Từ khi 6 tuổi, ông đã làm quen vói các nhạc cụ dân tộc và sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Học rất giỏi và say mê âm nhạc nhưng ông lại ra Hà Nội theo học y khoa. Tại đây, ông đã cùng Lưu Hữu Phước, Mai Văn Bộ, Huỳnh Văn Tiểng, Phạm Hữu Tùng hoạt động trong Tổng hội Sinh viên. Do thể hiện trình độ cảm nhạc xuất sắc,ông được cử làm nhạc trưởng dàn nhạc của trường.

Bước ngoặt cuộc đời Trần Văn Khê bắt đầu từ chuyến du học Pháp. Năm 1958, ông theo học khoa nhạc học, và trở thành Tiến sĩ với đề tài nghiên về âm nhạc truyền thống Việt Nam. Từ năm 1963, Trần Văn Khê giảng dạy cho trung tâm nghiên cứu nhạc Đông Phương của Viện âm nhạc Paris. Sau đó, được bầu vào Viện hàn lâm khoa học Pháp,  Viện hàn lâm khoa học văn chương và nghệ thuật Châu Âu.

50 năm hoat động và giảng dạy âm nhạc, giáo sư Trần Văn Khê đã đi qua 67 nước trên thế giới, để giới thiệu âm nhạc truyền thống Việt Nam. Không chỉ là một đại sứ cho âm nhạc truyền thống Việt Nam, giáo sư Trần Văn Khê còn góp phần nâng âm nhạc truyền thống dân tộc ngang tầm với các nền âm nhạc cổ truyền của các nền văn hóa độc đáo khác trên thế giới.

Giáo sư Trần Văn Khê là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc dân tộc Việt Nam.
Giáo sư Trần Văn Khê là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc dân tộc Việt Nam.

Từ năm 2005, giáo sư Trần Văn Khê về nước, và được UBND TPHCM cấp cho căn nhà 32 Huỳnh Đình Hai để làm nơi ở và giao lưu văn hóa. Ngày 24/6/2015, giáo sư Trần Văn Khê qua đời, với di nguyện căn nhà 32 Huỳnh Đình Hai tiếp tục được sử dụng làm nhà lưu niệm và làm địa chỉ kết nối những người yêu âm nhạc dân tộc. Đáng tiếc, vì nhiều lý do khác nhau, bây giờ địa chỉ này đã được chuyển sang làm trụ sở Trung tâm Bảo tồn và phát duy giá trị di tích lịch sử văn hóa TPHCM.

Quỹ văn hóa Trần Văn Khê ra đời, là một niềm vui cho những người yêu mến giáo sư Trần Văn Khê cũng như tâm huyết với sự nghiệp đào tạo và phát triển âm nhạc truyền thống Việt Nam. Nhiều văn nghệ sĩ nổi tiếng tại TPHCM như Kim Cương, Hải Phượng, Sĩ Hoàng…bày tỏ sự hào hứng được đồng hành cùng Quỹ văn hóa Trần Văn Khê.

Nghệ sĩ Thành Lộc chia sẻ: “Bác Trần Văn Khê từng nói rằng, âm nhạc Việt Nam vô cùng hào phóng, như con người Việt Nam, sẵn sàng đón nhận tất cả mọi luồng âm nhạc đến với mình để học hỏi. Nó cũng giống như bản tính người Việt Nam, hiếu khách, luôn mở cửa đón khách vào nhà. Ai cũng có thể bước vào tràng kỷ để ngồi, đứng, nằm…, có thể vào nhà bếp, phòng ngủ nhưng riêng bàn thờ tổ tiên nhà tôi là bạn không có quyền xâm phạm.

Đôi khi người làm văn hóa Việt Nam mình nhập nhằng giữa lòng hiếu khách và sự nhu nhược. Chính vì thế, giữ hồn Việt Nam chính là phải biết không thể để ai ngồi lên bàn thờ; tức khiêm tốn nhưng phải bản lĩnh. Theo tôi đó chính là một bản tính mà người Việt, nghệ sĩ Việt nên có. Và tôi được truyền điều đó từ bác Trần Văn Khê”.

Bạn đang đọc bài viết Quỹ văn hóa Trần Văn Khê chính thức hoạt động tại chuyên mục Văn hóa của Báo Nông Nghiệp Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư baonongnghiepdientu@gmail.com hoặc số điện thoại, Viber: 0369024447.

PHẠM TUẤN

https://nongnghiep.vn/quy-van-hoa-tran-van-khe-chinh-thuc-hoat-dong-d289048.html