Mois : août 2020

GS TRẦN VĂN KHÊ : trích cuốn « TỰ TRUYỆN TRẦN VĂN KHÊ  » (nhà xuất bản TRẺ, 2014): « Yêu chiếc áo dài để thêm hiểu mình là ai »

Hiện trên mạng xã hội có một số người Việt Nam chưa nhận diện ra thế nào là trang phục áo dài truyền thống, thế nào là mốt tân thời. Tôi đành mượn “Những câu chuyện từ trái tim của cố GS. TS Trần Văn Khê (1921 – 2015), một nhà nghiên cứu văn hóa, âm nhạc cổ truyền nổi tiếng của Việt Nam để nói hộ lòng mình.YÊU CHIẾC ÁO DÀI ĐỂ THÊM HIỂU MÌNH LÀ AI (1)Chiếc áo dài là Quốc phục của Việt Nam. Hình ảnh chiếc áo dài cũng đã trở thành biểu tượng của Việt Nam trong lòng bạn bè các nước. Tôi thích mặc áo dài vì không chỉ đó là phần hình thức trong việc biểu diễn vì rất phù hợp với âm nhạc dân tộc mà còn là trang phục tỏ ra bạn đang tham dự một lễ hội quan trọng nào đó.Từ năm 1949, khi tôi mới rời Việt Nam sang Pháp, mỗi khi giới thiệu một chương trình âm nhạc truyền thống Việt Nam, với tư cách một diễn viên, tôi đều mặc áo dài, khăn đóng.Chỉ trừ khi đi đờn ở một hiệu ăn ở Pháp để kiếm tiền học tiến sĩ là tôi không mặc áo dài, khăn đóng. Bởi tôi nghĩ, lúc đó, đờn là để mua vui cho thiên hạ, nếu mặc Quốc phục thì sẽ là sự sỉ nhục với chính Quốc phục.Thuở đó, đại đa số người Việt Nam muốn bỏ hình ảnh của người Việt thời thuộc địa, nên khi thấy tôi mặc áo dài thì trong một trăm người, chỉ có một, hai người tán thành, còn lại thì phản đối.Có người bạn lắc đầu, nói với tôi: “Bạn là người Tây học, bạn đang ở nước Pháp mà bạn mặc áo dài, chúng tôi có cảm giác bạn là người cổ lỗ, phong kiến, quan liêu hay lập dị, muốn người ta để ý đến mình. Bạn đờn rất hay, không lẽ mặc áo dài, khăn đóng thì sẽ đờn hay hơn khi mặc áo Âu phục?”Tôi trả lời: “Tôi luôn nghĩ rằng khi giới thiệu một bộ môn nghệ thuật, ngoại hình phải đi đôi với nội dung. Áo dài là hình thức, tiếng đờn là nội dung. Nếu bạn tặng một bó hoa hồng thật đẹp mà bạn gói trong một tờ nhựt trình cũ có phải là không bằng gói hoa bằng một tờ giấy hoa có cột băng màu? Rượu sâm banh thật ngon mà bạn uống trong ly giấy sao bằng uống trong ly pha lê? Trà quý thay vì uống trong một chung nhỏ bằng đất nung lại uống bằng tô canh đá thì bạn thấy hương vị của trà có còn không? Như vậy bạn thấy, khi giới thiệu một nghệ thuật hay một nghệ phẩm thì nội dung và hình thức phải đi đôi với nhau. Vì vậy, tôi muốn khi giới thiệu âm nhạc truyền thống dân tộc Việt Nam cũng phải có cả hình thức”.Người bạn ấy không trả lời được nhưng vẫn lắc đầu không tán thưởng. Tôi bất chấp tất cả lời phê bình của các bạn gần xa, trong và ngoài nước về việc lần nào tôi biểu diễn nhạc dân tộc đều mặc áo dài, khăn đóng. Những lúc tôi biểu diễn cùng con trai, con gái tôi, các con cũng phải mặc Quốc phục. Và hình ảnh đó rất được người yêu nhạc nước ngoài, dân Âu hay Mỹ, tán thưởng, khen ngợi.Tôi còn nhớ, vào tháng 6 – 1958, tại thính đường số 1 của UNESCO, ban tổ chức giới thiệu nhạc cổ điển Đông – Tây. Trong chương trình, có nhạc sư Yehudi Menuhin đờn violon những bài Sonate xưa của nhạc sĩ Johann Sebastian Bach, ông mặc lễ phục phương Tây, áo sơ mi có “plastron” (miếng cứng ở ngực áo), thắt nơ trắng. Nhạc sư Ấn Độ Ravi Shankar mặc lễ phục Ấn Độ đờn sitar. Nhạc sư Nhựt Bổn Yuize Shinichi mặc kimono đen lễ phục của Nhựt Bổn. Hai nhạc sư Ba Tư là Ebadi đờn setar (đờn khẩy 4 dây), và Malec đờn santour (loại dương cầm của Ba Tư dùng que để gõ, đờn có 72 dây) đều mặc lễ phục Ba Tư. Tôi được mời biểu diễn âm nhạc truyền thống Việt Nam trong chương trình đó. Nếu tôi không mặc áo dài, khăn đóng, bạn có thể tưởng tượng tôi sẽ xấu hổ tới đâu không?Vì tôi nghĩ việc mặc áo dài, khăn đóng là đúng đắn nên tôi tiếp tục làm theo ý nghĩ và lương tâm của tôi, bất chấp những lời phê bình, chế nhạo.Năm 1979, tôi được trường đại học Perth, vùng Tây Nam Úc, mời tôi thuyết giảng trong ba tuần lễ về âm nhạc truyền thống Việt Nam. Trưởng ban tổ chức Sir Franck Callaway có nói: “Buổi thuyết trình lần thứ nhứt có cả ban giám hiệu, toàn thể giáo sư và sinh viên của trường đến nghe. Hôm đó, giáo sư có minh họa lời thuyết giảng bằng đờn kìm, đờn tranh. Tôi nghĩ rằng nếu giáo sư mặc Quốc phục có lẽ buổi diễn sẽ được thêm phần trang trọng”. Tôi trả lời: “Chúng tôi có câu: Nhập giang tùy khúc, nhập gia tùy tục. Tôi đến đây mà ban tổ chức ước ao tôi mặc áo dài, khăn đóng, tôi sẽ rất vui mà thực hiện lời ước đó trong buổi thuyết trình đầu tiên của tôi”.Đúng ngày, trong đại giảng đường im phăng phắc, khi giáo sư Franck Callaway giới thiệu: “GS.TS Trần Văn Khê thuyết trình về âm nhạc truyền thống Việt Nam”. Từ hậu trường, tôi trong trang phục áo dài, khăn đóng, bước lên sân khấu, cúi đầu chào khán thính giả. Tiếng vỗ tay vang dội trong phòng. Sau buổi giảng, có bốn người Việt Nam trong nhóm người Việt di tản, đến dự, nắm tay tôi mà nói: “Sáng nay, khi thấy hình ảnh của một người Việt Nam mặc áo dài, khăn đóng xuất hiện trên sân khấu, chúng tôi không cầm được nước mắt”. Các giáo sư người Úc cùng đến khen ngợi tôi biểu diễn nhạc rất hay và trang phục đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam.Năm 1983, Hội đồng Quốc tế âm nhạc tổ chức đại hội tại Bratislava (Tiệp Khắc). Trong Ngày Quốc tế âm nhạc, ban tổ chức có mời tôi biểu diễn nhạc truyền thống Việt Nam. Năm đó, nhạc sĩ Lưu Hữu Phước, bạn thân của tôi, ở chung một phòng khách sạn với tôi. Thấy tôi chuẩn bị áo dài, khăn đóng, để mặc biểu diễn trong chương trình quốc tế, Phước hết sức do dự, rốt cuộc cũng nói rõ với tôi: “Lúc Khê giới thiệu âm nhạc trong các nước tư bản bên Âu Mỹ thì Khê muốn mặc gì cũng được. Nhưng lần này, Khê nên mặc Âu phục để tham dự buổi hòa nhạc thì tốt hơn”.Tôi trả lời nhẹ nhàng: “Theo tôi nghĩ, óc phong kiến là ở trong đầu của mỗi người. Áo dài, khăn đóng là trang phục truyền thống Việt Nam dùng để mặc trong các lễ hội. Trong mấy chục năm nay, tôi mặc áo dài, khăn đóng đến đâu cũng được hoan nghinh khen ngợi. Nếu bạn nghĩ tôi đến đây nên mặc Âu phục để biểu diễn thì điều đó nghịc với cách suy nghĩ của tôi mấy chục năm nay. Nếu ban tổ chức bắt buộc tội mặc Âu phục thì tôi sẽ không biểu diễn”.Lần đó, trong trang phục áo dài, khăn đóng, tôi biểu diễn âm nhạc truyền thống Việt Nam và được đại biểu các nước, kể cả đại diện sứ quán Việt Nam tham dự chương trình đều hoan nghinh, tán thưởng.Các bạn thấy không, khi nghĩ mình đã làm đúng theo lẽ phải, chúng ta sẽ phải có can đảm một mình chống lại đại đa số ý kiến. Và cũng nhờ có bản lĩnh mà trong cuộc sống chúng ta sẽ có thêm bạn ủng hộ tinh thần và vật chất.Suốt thời gian dài gắn với âm nhạc dân tộc, khi biểu diễn, tôi luôn mặc áo dài, khăn đóng. Những bộ lễ phục đặc biệt này tôi để trong bao, treo cất cẩn thận trong tủ. Trước khi đi biểu diễn, tôi xem lại lễ phục, nếu thấm mồ hôi thì mang đi giặt sạch sẽ. Khi mặc áo dài thì mặc hết sức đàng hoàng, tay trong, tay ngoài, cổ áo đâu ra đó. Không phải tôi “điệu” mà như đã nói, tôi nghĩ đó là sự lễ phép đối với người đến nghe mình nói. Trong khi người đến nghe mình ăn mặc sạch sẽ, lịch sự mà mình lại mặc lôi thôi là coi thường khán giả, coi thường bản thân. Lúc bước ra sân khấu biểu diễn, phải luôn cố gắng toàn vẹn từ trong đến ngoài. Một số người nói tôi diện, cứ cho là tôi diện đi nhưng điều đó giúp tôi thấy mình tự tin, trang trọng trước mọi người.Tôi nhớ câu của Khổng Tử nói: “Ngã tự kính, nhân tất kính chi, ngã tự tiện, nhân tất tiện chi”, tức là ta tự kính trọng mình thì được người khác kính trọng, ta tự khinh mình thì người khác sẽ khinh ta.Đến nay, trong nước, lần lượt, các nghệ sĩ giới thiệu hát quan họ Bắc Ninh, ca trù miền Bắc đều mặc áo dài, khăn đóng. Và trong toàn cả nước từ Bắc chí Nam số nghệ sĩ mặc Quốc phục ngày càng đông. Đến kỳ hội nghị cấp cao APEC, chủ tịch nước Việt Nam tặng cho đại diện các nước áo dài Việt Nam để làm kỷ niệm.Nhưng cũng có đôi khi, việc lựa chọn trang phục biểu diễn đờn dân tộc không phù hợp cả một số người làm tôi buồn lòng. Như trong một chương trình hòa nhạc dân tộc, các cô gái đờn tranh đều mặc áo dài, khăn đóng thật đẹp thì các cậu con trai chơi đờn bầu lại mặc gi lê. Điều ấy giống như trên một bãi cát thiệt đẹp có mấy viên sạn. Sao các bạn không nghĩ rằng các bạn mặc áo dài, khăn đóng biểu diễn đờn dân tộc thì đẹp biết bao nhiêu, chỉ cần nhìn vào trang phục của bạn, nhiều người sẽ biết ngay rằng bạn là người Việt Nam.Tôi đã nhìn thấy nhiều sáng kiến trong thiết kế áo dài. Sáng kiến thế nào thì cũng cần giữ lại cái nòng cốt của áo dài như nhà thơ Văn Tiến Lê đã viết:“Đơn sơ hai mảnh tuyệt vờiThân sau vạt trước thành lời nước non”Bất chấp lời phê bình của trăm người, tôi vẫn giữ vững niềm tin và thái độ của mình đối với Quốc phục. Mong các bạn hãy biết yêu chiếc áo dài – Quốc phục của đất nước mình – để thêm yêu đất nước mình, thêm hiểu mình đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới.(1) –

Tác giả: Trần Văn Khê (trích trong “Tự truyện Trần Văn Khê”, trang 151 – 157, NXB trẻ, 2014).10

https://www.aodaicosau.com/2019/10/yeu-chiec-ao-dai-e-them-hieu-minh-la-ai.html

GS TRAN VAN KHE & GS TRAN QUANG HAI 2007
TRAN QUANG HAI & BACH YEN , 1990
TRAN QUANG HAI & BACH YEN 2017

THANH HIỆP : NSƯT Nam Hùng: Nghề hát là một đặc ân

NSƯT Nam Hùng: Nghề hát là một đặc ân

23-08-2020 – 07:45 AM | Văn nghệ

NSƯT Nam Hùng nhìn nhận cuộc đời ông không phải lúc nào cũng suôn sẻ nhưng xét cho cùng được sống, được làm nghệ sĩ là hạnh phúc lớn

Là nghệ sĩ nổi tiếng thuộc thế hệ vàng của sân khấu cải lương, cùng thế hệ với các nghệ sĩ: Út Bạch Lan, Thành Được, Hữu Phước, Thanh Hải, Diệp Lang, Thanh Nga, Hùng Minh… ông vào nghề và từng bước chinh phục khán giả để tên tuổi của mình được nhắc đến tận hôm nay. Một kép độc có ngoại hình đẹp, chất giọng trầm ấm.

Chọn hướng đi riêng

Tuổi trẻ của ông may mắn được làm con nuôi của NSND Phùng Há, cơ hội đến với ông rất nhiều, vì các bầu gánh nể nang mẹ nuôi của ông nên khả năng ông trở thành kép chính của các đại ban không khó nhưng ông vẫn chọn hướng đi riêng cho mình là làm kép độc.

Giải nghĩa điều này, ông phân tích: « Khó nhất trong đời là biết rõ mình có khả năng gì, hóa thân thuận lợi sẽ là chìa khóa vạn năng của nghệ sĩ. Tôi hiểu sớm điều này cho nên không vất vả, khổ tâm vươn tới thành công. Qua đó, diễn kép độc mà không để khán giả đánh giá thấp trình độ diễn xuất của mình thì chính là để cho vai độc có vị « ngọt hậu ».

NSƯT Nam Hùng: Nghề hát là một đặc ân - Ảnh 1.

NSƯT Nam Hùng

NSƯT Nam Hùng: Nghề hát là một đặc ân - Ảnh 2.

Vợ chồng NSƯT Nam Hùng – Tô Kim Hồng

Con đường đến với sự nghiệp nghệ thuật của ông thật bất ngờ. Từ làng quê Hà Nam cậu bé Nguyễn Xúy theo cha phiêu bạt khắp nơi cùng các đoàn hát để buôn bán và phụ việc. Khi đất nước bị chia cắt, ông ở lại miền Nam cùng cha tiếp tục sống trong các gánh hát. Sau ngày đất nước thống nhất, ông mới về quê tìm lại mẹ và hai em của mình. Sân khấu đã mang lại cho ông nghề diễn viên. Chính vì thương tuổi đời còn quá nhỏ nhưng phải sống xa mẹ, NSND Phùng Há đã nhận ông làm con nuôi, cho ăn học tử tế và cho cái nghề mưu sinh, đó là làm nghệ thuật.

« Tôi làm đủ thứ công việc nên có sự trải nghiệm, từ chân chạy cờ, đóng vai quân lính rồi kép con trên sân khấu đoàn Phụng Hảo của NSND Phùng Há, mục đích của tôi là nỗ lực không ngừng để mạnh dạn thâm nhập các vai kép độc » – ông cho biết và giải thích thêm đào – kép độc lẳng, độc mùi hay độc hiểm… đều là do cách thể hiện. Nếu không có các nhân vật thủ vai độc lẳng làm áp lực mạnh mẽ, khiến các vai đóng kép mùi lâm vào tình trạng bi thương, bật lên những câu ca vọng cổ ai oán, thì đào – kép mùi khó mà được tán thưởng rầm rộ. « Nhìn rõ điều này, tôi phải thường xuyên thay đổi lối diễn, để lôi cuốn sự chú ý của khán giả về phía mình. Tôi nghiên cứu kỹ vai tuồng, tính cách của nhân vật, những câu nói lối, những bài ca để diễn. Hạn chế la hét ồ ạt, tập nói rít trong kẽ răng, ánh mắt lườm lườm đe dọa, mưu hiểm, để ác được biểu hiện từ trong tâm. Tôi nghĩ là diễn vai kép độc không phải lúc nào cũng la hét hoặc có những động tác thô bạo mà phải tùy từng nhân vật, từng hoàn cảnh mới đạt hiệu quả » – ông nêu quan điểm.

Không ham « Đệ nhất »

Năm 1956, nhật báo Tiếng Dội của ký giả lão thành Trần Tấn Quốc mở mục trưng cầu ý kiến độc giả và khán giả thông qua việc bầu phiếu chọn các nghệ sĩ « Đệ nhất » trong các lĩnh vực ca cổ và diễn xuất trên sân khấu cải lương. Ông nói mình không thích cách gọi có vẻ kiêu kỳ, tự mãn. Nhưng đó cũng là hình thức để khán giả chú ý đến cách diễn của nghệ sĩ, giúp người nghệ sĩ tập trung nghiên cứu, thăng hoa cảm xúc cho một loại vai diễn. Từ đó mới có những danh xưng: « Đệ nhất danh ca Út Trà Ôn », « Đệ nhất đào thương Thanh Hương », « Đệ nhất kép lẳng độc Hoàng Giang », « Đệ nhất kép độc Nam Hùng »… Được bầu chọn nhưng ông không muốn chỉ chôn chặt đời mình vào danh xưng « Đệ nhất ». Ông nói: « Tôi đóng các vai làm vua, làm chúa, làm vương, làm tướng, làm dũng sĩ hoặc cầm đầu băng cướp… tất cả cũng để cảnh báo đến người xem, cái ác, cái xấu không bao giờ dừng lại trong mỗi con người. Khi mà dục vọng, lòng tham tăng lên, không biết chế ngự thì bản thân mỗi con người đã là « kép độc ».

Vốn có hơi ca, vào vọng cổ mùi mẫn, nên dù ông diễn ào ạt, sôi động tạo sức ép nặng nề đến mấy thì lúc diễn cảnh hối hận, ăn năn, vẫn để lại « vị ngọt hậu » như ông nói, được khán giả tán thưởng và đồng tình.

Nói về quan điểm sống, ông chia sẻ: « Trong suốt cuộc đời, đặc biệt khi đứng trước những thách thức, tôi có những quan điểm và thái độ khác nhau. Trước hết là không bao giờ đánh giá thấp năng lực của mình, tôi không cho mình là kẻ thất bại để niềm tin không bị tiêu cực chôn vùi mà phải thấy chính những thất bại là uy lực đầy quyền năng để đạt được điều mình muốn ».

Suy nghĩ như thế, ông tin vào năng lực của mình và im lặng hành động. Ông chưa bao giờ vỗ ngực rằng ông vô cùng tài giỏi, sẽ trở thành đệ nhất, ngôi sao của năm. « Diễn viên dễ bị biến thành kẻ khoác lác, tự cao. Mẹ nuôi của tôi – NSND Phùng Há thường dạy nếu « nhiễm bệnh tự cao » thì chứng đó sẽ kéo nghệ sĩ quỵ ngã. Nghề hát là một đặc ân, không phải lúc nào cuộc đời cũng suôn sẻ nhưng xét cho cùng được sống, được làm nghệ sĩ là một hạnh phúc lớn. Cho dù thế nào, tôi cũng có những điều để hạnh phúc và biết ơn. Những lời dạy từ người mẹ nuôi cao quý đã là những trợ thủ đắc lực trong những thời điểm khó khăn thử thách cuộc đời tôi » – NSƯT Nam Hùng bày tỏ.

Đời chẳng có gì ngang trái

Đã 6 lần dọn nhà, đời sống về chiều của vợ chồng NSƯT Nam Hùng – Tô Kim Hồng rất đơn sơ. Dẫu hiện nay, ông vẫn ở nhà thuê. « Có một khán giả yêu quý vợ chồng tôi, cho thuê với giá vừa với khoảng tiền hưu trí để chúng tôi sinh sống. Người cháu ruột của tôi ở Nam Hà cũng vào sống với vợ chồng tôi, chăm sóc, an ủi chúng tôi lúc về chiều nên phần nào cũng ấm áp » – NSƯT Nam Hùng tâm sự.

Ông bà cho biết họ dành dụm mua được miếng đất tận Bình Chánh, dự định sẽ cất nhà ở để có được một ngôi nhà đứng tên chủ quyền, chấm dứt đời ở thuê nhưng không may đất nằm trong khu quy hoạch.

Trước đây, cả nhà ông sống nhờ quán phở do chính ông nấu, hễ dời nhà đi đâu thì quán dời theo đó. Thấy bà thức khuya dậy sớm nấu phở, rồi lại vất vả chăm ông trong bệnh viện nên ông nghỉ bán.

Chẳng ai biết ông khó khăn khi thấy ông ăn mặc bảnh bao đi vận động giúp nghệ sĩ nghèo và chưa bao giờ ông kêu gọi giúp đỡ mình, càng không một lời than vãn cảnh ở nhà thuê, hay bệnh tật ốm đau phải ra vào bệnh viện thường xuyên.

Khi nói về sự nổi tiếng có ảnh hưởng đến đời sống nghệ sĩ, nhất là một « kép độc » vì người xem cải lương cứ mặc định, hễ diễn đào – kép độc thì cuộc đời ngang trái, ông cười: « Tôi thường bỏ sự nổi tiếng bên ngoài cánh cửa khi về đến nhà. Ở gia đình, tôi vẫn là người chồng, người cha bình thường như bao người đàn ông khác. Hai chữ hiếu thảo đặt lên hàng đầu. Đời tôi cũng chẳng có gì ngang trái. Nghịch cảnh đến thì xử sự hợp tình, hợp lý. Độc ác trong vai diễn trên sân khấu không tác động đến đời thường, trái lại nó bình quân tính cách của mình để sống tốt hơn ».

Năm nay đã 83 tuổi, NSƯT Nam Hùng giờ chỉ nặng 40 kg, mang trong mình nhiều căn bệnh. Ông vừa xuất viện do bị hen suyễn, khó thở và đã được các bác sĩ chuyên khoa phổi của Bệnh viện Chợ Rẫy điều trị. Dù vậy, khi nói về nghề, ông rất minh mẫn và khẳng khái.

NSƯT Nam Hùng tâm sự: « Tôi là kiếp tằm trả nợ dâu xanh, cứ nhả tơ cống hiến cho đời. Chính sự yêu thương của khán giả đã cho tôi có được thành tựu trong nghệ thuật, nếu có kiếp sau vẫn xin được làm nghệ sĩ ». 

60 năm cống hiến cho nghệ thuật

Năm 16 tuổi, ông theo đoàn Hương Hoa. Gắn với sở trường diễn kép độc và nghệ danh Nam Hùng cũng từ đoàn cải lương này. Hơn 60 năm cống hiến cho nghệ thuật, ông được xem là bậc tiền bối cao niên nắm giữ nhiều bí quyết diễn vai kép độc, mà theo ông đang bị mai một do cách nghĩ, cách diễn của các bạn trẻ chưa chạm đến trái tim người xem.

Các vai diễn của ông đi vào lịch sử sân khấu cải lương mà nhắc đến, khán giả say mê, như: Lữ Bố và Đổng Trác trong « Phụng Nghi Đình », luật sư Dũng trong « Sân khấu về khuya », thầy Đề trong « Ngao sò ốc hến », Chu Phác Viên trong « Lôi Vũ »…

Bài và ảnh: Thanh Hiệp

https://nld.com.vn/van-nghe/nsut-nam-hung-nghe-hat-la-mot-dac-an-20200822201607477.htm

TIN LIÊN QUAN

Lê Công Sơn: Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương của ‘Còn gặp nhau’ lâm trọng bệnh

Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương của ‘Còn gặp nhau’ lâm trọng bệnh

Lê Công Sơn

lecongsontn@gmail.com 11:55 – 29/08/2020 3 Thanh Niên Online

1

“Còn gặp nhau thì hãy cứ vui/Chuyện đời như nước chảy hoa trôi/Lợi danh như bóng chim chìm nổi/Chỉ có tình thương để lại đời…”, tác giả của những câu thơ rất được yêu thíchTôn Nữ Hỷ Khương đang lâm trọng bệnh ở tuổi 86.

Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương lúc còn khỏe mạnh /// ẢNH: QUỲNH TRÂN

Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương lúc còn khỏe mạnhẢNH: QUỲNH TRÂN Tin không vui trên được ông Trần Bá Thùy, chồng của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương, xác nhận với PV Thanh Niên vào sáng 29.8. Ông cho biết thêm: « Hiện tôi cũng không vào nuôi trực tiếp được vì bà đang nằm ở khu vực săn sóc đặc biệt của Bệnh viện Hoàn Mỹ (Q.Phú Nhuận, TP.HCM) nên không ai được vào thăm nom. Nhân viên và bác sĩ ở đây kỹ lưỡng và chu đáo ».

Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương của 'Còn gặp nhau' lâm trọng bệnh  - ảnh 1 Hiện bà đang được điều trị ở phòng phòng săn sóc đặc biệt của Bệnh viện Hoàn Mỹ (TP.HCM) ẢNH: GIA ĐÌNH CUNG CẤP

Được biết, nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương may mắn sinh ra và lớn lên trong một gia đình có tới 5 đời theo đuổi nghiệp thơ văn. Đặc biệt, nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương thuộc dòng dõi hoàng tộc nên ngay từ năm 8 tuổi, bà đã được cha dạy cho những cách gieo vần thơ Đường luật. Lớn lên, Hỷ Khương vào trường Trung học Đồng Khánh (Huế) đến cuối năm thứ tư thì vào Sài Gòn học trường Quốc gia Âm nhạc nhưng vì cụ Ưng Bình không thể sống xa con nên Hỷ Khương phải trở về Huế. Đến năm 1961, khi cụ Ưng Bình mất thì nhà thơ mới rời quê hương định cư ở Sài Gòn. Bà tham gia Tao Đàn Bạch Nga, Thi đàn Quỳnh Dao và cộng tác với nhiều tờ báo danh tiếng thời bấy giờ, trong đó tạp chí Phổ thông là nơi Tôn Nữ Hỷ Khương in thơ nhiều nhất, hầu như số báo nào cũng đăng thơ bà. Một điều ít ai biết, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch chính là anh em cô cậu ruột với nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương và tại Huế có tới 3 người thân của bà: cha của bà là Ưng Bình, ông nội Hồng Thiết và ông cố Tuy Lý Vương đều được trân trọng đặt tên 3 con đường lớn của đất cố đô.

Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương của 'Còn gặp nhau' lâm trọng bệnh  - ảnh 2 « Hiền muội » Tôn Nữ Hỷ Khương với « hiền huynh » Trần Văn Khê lúc giáo sư còn sống Ảnh: Trần Bá Thùy
Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương của 'Còn gặp nhau' lâm trọng bệnh  - ảnh 3 Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương (thứ hai từ trái qua) cùng vợ chồng nhà thơ Trương Nam Hương – Lê Minh, ông Trần Bá Thùy và nhà thơ Vương Chi Lan Ảnh: Minh Lê

Ông Trần Bá Thùy kể về tình trạng hiện nay của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương: « Bà chỉ nhập viện cấp cứu được 3 hôm nay thôi chứ thực ra cách đây 1 tuần đã không chịu ăn uống gì cả. Hiện bệnh viện đang cho bà nhà tôi ăn bằng ống. Hôm qua, tôi vào thấy bà hơi lơ mơ nhưng sáng nay vào lại thì bà có nhận ra tôi. Do không ăn uống nhiều, chân bị sưng phù các bác sĩ sợ xuất huyết não mới tiến hành chụp phim nhưng may kết quả không thấy có hiện tượng này. Men gan cao và do không lọc được nước tiểu nên thể trạng bà cũng nhiều lúc mệt…”. Nhà thơ Trương Nam Hương, một người em thân thiết với gia đình nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương, tâm sự: “Trong giới văn chương, tôi luôn thương và quý mến chị Tôn Nữ Hỷ Khương lắm nên đã từng có bài thơ Tôn Nữ… sông Hương để ghi lại cảm xúc này tặng nữ sĩ tài hoa: « Mỗi lần nhớ Huế ngang thăm chị/Sẽ gặp Đông Ba mở giữa bàn/Bột lọc bánh bèo chè đậu ngự/Giọng cười như nắng rót Tam Giang ». Một người con gái xứ Huế ấm áp tình cảm và cuộc đời tôi đã may mắn có được người chị tình nghĩa như vậy. Hôm nay nghe tin chị bị bệnh, tôi rất buồn và vừa gọi điện thăm hỏi ngay. Vì đang điều trị nằm phòng hồi sức đặc biệt nên dù muốn vào thăm chị, tôi cũng đành bất lực, chỉ biết cầu mong cho nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương mau khỏi bệnh, trở lại với những câu thơ tràn đầy sức sống cũng như bao trải nghiệm ở đời thấu đáo của chị ».

https://thanhnien.vn/van-hoa/nha-tho-ton-nu-hy-khuong-cua-con-gap-nhau-lam-trong-benh-1272268.html

Tin liên quan

TỔNG HỢP TẤT CẢ PHẦN TRÌNH DIỄN ẤN TƯỢNG TẠI RAP VIỆT 2020 | Rap Việt Best Collection

TỔNG HỢP TẤT CẢ PHẦN TRÌNH DIỄN ẤN TƯỢNG TẠI RAP VIỆT 2020 | Rap Việt Best Collection

VieTalents 1,44 M abonnés TỔNG HỢP TẤT CẢ PHẦN TRÌNH DIỄN ẤN TƯỢNG TẠI RAP VIỆT 2020 | Rap Việt Best Collection #RapViệt#TrấnThành#Suboi#Karik#Rhymastic#Justatee#Wowy#Binz#DJMie#Touliver#YunoBigboi#ThànhDraw#RickyStar#Hydra#Tez#BadBZ#Tage#Key#Willistic#RPTOrijinn#VieTalents#Talents Đón xem RAP VIỆT tập 3 phát sóng 21h15 CHỦ NHẬT (16/8) trên kênh truyền hình HTV2 – Vie Channel, VieGIẢITRÍ và ứng dụng VieON. ———– 00 00:00 Intro 01 00:09 Wowy x Karik x Binz x Suboi x Rhymastic x Justatee | Đây là Rap Việt 02 03:11 Tage | Lớp 12 03 05:50 MAC Junior | Trap room 04 08:34 Willistic | Cô đơn đã quen với anh 05 11:27 Tez | Low 06 13:46 R.I.C | Turn it up 07 17:17 Key | Giữ lấy làm gì 08 20:04 Ricky Star | Bắc kim thang 09 23:20 Thành Draw | Vì em so đẹp 10 26:26 AK49 | Heo không cần 11 29:02 Hydra | Người cha câm 12 31:58 Bad BZ | Đu đa đua đưa 13 35:20 RPT Orijinn | Ối giời ơi 14 38:00 Yuno Bigboi | Dám hay không dám ———– 👍 và 𝙨𝙪𝙗𝙨𝙘𝙧𝙞𝙗𝙚 𝐕𝐈𝐄𝐓𝐀𝐋𝐄𝐍𝐓𝐒 tại: http://bit.ly/subvietalents

THI TRANG: Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới

Thi Trang

Năm 2020 đánh dấu bước chuyển mình mạnh mẽ của rap tại thị trường nhạc Việt. Rap đang thực sự trỗi dậy, được công chúng đón nhận một cách tích cực. Những bản rap trên NhacCuaTui dần trở nên quen thuộc và đại chúng hơn.

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 1

Những ca khúc nhạc rap ngày càng được yêu thích bởi ca từ dễ nghe, thông điệp lạc quan và tích cực. Nhiều gương mặt rapper thành công với những bản rap từng “làm mưa làm gió” các bảng xếp hạng âm nhạc trong nước.

LK (Lil’Knight)

Được mệnh danh là “cây đại thụ” của cộng đồng Rap Việt. LK là người đã góp phần đặt những viên gạch đầu tiên cho sự phát triển của RapClub Việt Nam.

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 2

Trở thành giám khảo của King Of Rap là dấu mốc cho sự tái xuất của LK. Mới đây, LK đã chính thức ra mắt bản rap Hà Nội Xịn, đánh dấu sự trở lại sau thời gian dài vắng bóng. Bản rap phát hành trên NhacCuaTui nhanh chóng nhận được sự đón nhận của khán giả với hơn 500.000 lượt nghe ở thời điểm hiện tại.

Đen Vâu

Năm 2015, ca khúc Đưa nhau đi trốn của Đen Vâu kết hợp cùng Linh Cáo ra mắt trở thành bài hát hiện tượng, được giới trẻ vô cùng yêu thích. Từ đây, tên tuổi của Đen Vâu được biết đến nhiều hơn. Những năm sau đó, sản phẩm nào của Đen tung ra cũng nhanh chóng lọt top thịnh hành với hàng chục triệu view như: Anh đếch cần gì nhiều ngoài em, Hai triệu năm, Lối nhỏ… Đặc biệt, MV Bài này chill phết mang về cho Đen những con số vô cùng ấn tượng với hơn 100 triệu view. Trên NhacCuaTui, ca khúc này có lượt nghe ‘khủng’ lên đến 15 triệu lượt.

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 3

Mới đây, Đen Vâu cũng trình làng ca khúc mới mang tên Trời hôm nay nhiều mây cực! , anh khiến khán giả thích thú khi ngồi đọc rap trên trực thăng. Sau vài giờ công chiếu, ca khúc này đã dẫn đầu tất cả bảng xếp hạng âm nhạc trong nước.

Karik

Năm 2011, Karik trở thành rapper trong nước đầu tiên đoạt giải MTV Việt Nam. Năm 2018, nam nghệ sĩ 8x gây ấn tượng khi kết hợp cùng Orange trong ca khúc Người lạ ơi, bản hít đình đám đạt hàng trăm triệu view, càn quét tất cả các bảng xếp hạng âm nhạc trong nước một thời gian dài.

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 4

Mới đây Karik cũng đã cho ra mắt sản phẩm âm nhạc mới mang tên Đau vậy đủ rồi, phát hành độc quyền trên NhacCuaTui. Với gần 3 triệu lượt nghe, Đau vậy đủ rồi vừa ra mắt đã lọt top các ca khúc được nghe nhiều nhất trên NhacCuaTui, giữ vững phong độ với 11 tuần nằm trên BXH âm nhạc của trang nhạc uy tín này. Hiện tại, Karik là một trong những huấn luấn viên nặng ký của “bộ tứ quyền lực” cuộc thi Rap Việt.

Binz

Với giọng rap ngọt ngào, kỹ thuật và vẻ ngoài điển trai, Binz nhanh chóng được công chúng yêu thích, đặc biệt là các fangirl. Các sản phẩm của Binz luôn được đầu tư chỉn chu từ âm nhạc đến hình ảnh và khẳng định chất riêng của anh.

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 5

Mới đây, anh có màn comeback với bản rap BigCityBoi. Vừa ra mắt nhanh chóng vào top thịnh hành Youtube và gây “sốt” trên mạng xã hội, những câu rap trong BigCityBoi trở thành “hot trend” có sức ảnh hưởng với giới trẻ. Hiện Binz là một trong bốn huấn luận viên trên ghế “nóng” chương trình Rap Việt, anh được nhiều thí sinh yêu thích và mong muốn được thần tượng của mình chọn về đội.

Suboi

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 6

Từ những năm 2005-2006, Suboi đã nổi tiếng trong giới underground với hình ảnh một cô nàng rapper tràn đầy năng lượng và tươi mới. Năm 2009, tên tuổi của Suboi đến gần với khán giả hơn khi cô hợp tác cùng Hồ Ngọc Hà trong hai ca khúc là Xin hãy thứ tha và Girl’s Night. Sau màn kết hợp thành công này, Suboi hướng đến con đường solo và khẳng định vị thế riêng qua hàng loạt ca khúc Walk, Run, N-sao, Công, Cho không… Với kỹ năng chơi rap không thua kém gì các nam rapper, tài năng của Suboi được giới truyền thông thế giới đánh giá rất cao. Tên tuổi của cô tràn ngập trên các trang báo nước ngoài và xuất sắc nhận nhiều giải thưởng quốc tế. Mùa hè năm 2016, Suboi gây ấn tượng mạnh khi có màn đọc rap trước Cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama khi ông đến Việt Nam. Có thể thấy, Suboi là nữ rapper thành công nhất Việt Nam và có công rất lớn đưa rap Việt đến gần hơn với bạn bè quốc tế. Trên ghế nóng Rap Việt, “bóng hồng” làng rap vô cùng dễ thương, mang đến nhiều điểm nhấn đặc biệt thú vị cho chương trình.

Wowy

Những tên tuổi đưa Rap Việt lên tầm cao mới - ảnh 7

Là một trong những rapper đời đầu làng nhạc Việt, Wowy là cái tên nghệ sĩ tiên phong mang rap Việt vươn ra thế giới. Năm 2019, “lão đại” đưa nhạc rap vào phim điện ảnh Ròm – phim điện ảnh đoạt giải cao nhất tại Liên hoan phim Quốc Tế Busan. Wowy được khán giả biết đến với các bản rap kết hợp cùng rapper Karik, tạo tiếng vang trong giới trẻ Việt lúc bấy giờ như: Hai thế giới, Khu tao sống… Từ một cậu bé đam mê hip-hop, Wowy giờ đây đã tìm được chỗ đứng vững chắc trong ‘thế giới V-Rap’, được cộng đồng underground nể phục. Anh cũng vừa có màn trở lại đầy ngoạn mục ở làng giải trí Việt trong vai trò HLV tại chương trình Rap Việt.

https://thanhnien.vn/giai-tri/nhung-ten-tuoi-dua-rap-viet-len-tam-cao-moi-1271873.html

TIỂU TỬ : PHIẾM CỦA TIỂU TỬ : CON SỐ 3

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

PHIẾM CỦA TIỂU TỬ : CON SỐ 3

   Trong mấy con số từ 1 đến 10 con số 3 là đặc biệt nhứt vì nó lúc nào cũng thấy có mặt trong cuộc sống hằng ngày . Đây ví dụ bà Hai cúng Phật : bàn thờ Phật được gọi là “ Ngôi tam bảo “ , trên bàn thờ có bộ ba “ lư hương và hai chân đèn “, có ba chung nước , bà Hai xá ba xá rồi lấy ba chung nước đem đi lau rồi cho nước mới vào mang lại đặt lên bàn Phật , thắp ba cây nhang chắp vào hai bàn tay xá ba lần mới cắm nhang vào lư hương , xong là xá ba xá mới gõ ba tiếng  chuông rồi quỳ xuống lạy ba lạy , đứng lên xá ba xá hướng về bốn hướng . Đó : chỉ việc cúng Phật mà đã có biết bao nhiêu lần ba !  
    

                                                                                                                                                                       Trong ngôn ngữ thông thường , để nói về một người không đứng đắng , người ta gọi người đó là “ thằng ba trợn , thằng ba xạo , thằng ba que xõ lá , thằng ba gai , thằng ba búa … “ .       Trường hợp hơi gấp  cần gặp nhau để “ nói ba điều bốn chuyện rồi đi ! “ . Lỡ gập bữa cơm thì “ăn ba miếng rồi đi “ . Bữa nay ngày rằm mà không có cơm chay . Thôi thì “ và ba miếng cơm lạc trước khi ăn cũng được “.       Thông thường , nhà xưa có nền hơi cao nên phải bước lên tam cấp để vào nhà ! Ngôi nhà có ba giang hai chái với hàng ba rộng. Trong bếp có ông Táo là ba cục đất hoặc ba viên gạch . Theo truyền thuyết đó là “ một bà và hai ông “. Họ như vậy mà vẫn chịu nổi sức nóng của lửa củi ! Hay quá !        Đàn bà đi chợ, cho dù món hàng chỉ có đôi ba đồng , họ vẫn trả giá đôi ba lần . Để khỏi bị hố ! Cuộc sống của họ dính liền với “ ba cọc ba đồng “ đó mà !        À ! Nhân nói về đàn bà mới nhớ ra theo truyền thống, họ phải chịu nép mình vào “ tam tùng tứ đức “ .  Kẹt lắm chớ không phải chơi đâu ! Trong lúc đàn ông thời xưa có “ năm thê bảy thiếp “ thì đàn bà thời nào cũng chỉ “ chính chuyên một chồng “!        Trên đây là nói về dân dã . Thử nhìn qua cuộc sống của một ông vua coi ra sao bởi vì ổng là “đối lập “ vơi nhân dân !        Đầu tiên , ổng đi đâu cũng có “ tiền hô hậu ủng “ , có tới “ ba đạo quân “ đi theo bảo vệ ổng ! Cho nên khi nghe trên sân khấu ông vua kêu lớn “ Tam quân “ là nghe dạ rân trên đó ! Oai như vậy !        Khi ông vua giận kẻ “ phản động “ nào là ổng ra lịnh “ tru di tam tộc “ kẻ đó . Ghê chưa ! Bằng không thì ổng cho “ Tam ban triều điển “ để phạm nhân tự xử : đó là chén thuốc độc, sợi giây để thắt cổ và con dao nhọn để đâm vào bụng .        Chỗ ở của ông vua không phải là loại vi-la mà là một “ tam cung lục viện “ , mỗi viện ổng cấp cho một cô gái đẹp . Mấy cô nầy có trách nhiệm “ phục vụ “ ổng ! Sướng vậy đó ! Và nơi nầy không ai được vô nên được gọi là  “ Tử cấm thành “ , trong đó có tất cả những gì để ông vua tiêu khiển , tránh cho ổng khỏi đi lan ban ra ngoài nguy hiểm !
        Nhắc đến chuyện vua chúa, không quên hồi thời đó thường hay đọc truyện tàu. Có truyện « Tam Quốc » đọc cũng mê ! Trong truyện Tàu có những nhân vật làm người đọc khó quên. Tỉ như : ba người kết nghĩa đào viên ( Lưu, Quan, Trương ), tỉ như Lưu Bị tam cố thảo lư, ba lần đến đứng trước cữa nhà Khổng Minh để cầu hiền, tỉ như ông Trình Giảo Kim nằm mơ thấy Tiên Ông giạy võ công với cái búa bửa củi. Đang học bổng ông ta giật mình thức dậy và chỉ nhớ có ba đường búa, tỉ như Quan Công Hầu hoá ngủ quan ( hai cộng ba ) trảm lục tướng ( ba lần hai )…vân vân và vân vân…         Cha ! … Con số 3 nó hành tôi từ đầu câu chuyện làm tôi muốn … đo ván ! Thôi , ngừng đây nghen ! Bái bai !            
                                                                                       Tiểu Tử

HUỲNH TÂM : Giới thiệu tác phẩm mới của nhà văn Tiểu Tử: “Chuyện thuở giao thời”

NHÀ VĂN TIỂU TỬ

Giới thiệu tác phẩm mới của nhà văn Tiểu Tử: “Chuyện thuở giao thời”

Tác phẩm mới “Chuyện Thuở Giao Thời” của nhà văn Tiểu Tử được trình làng vào lúc 13 giờ 30 ngày mùng 3 tháng 1 năm 2015 tại Nhà thờ Choisy, như tên gọi quen thuộc của phần đông Người Việt Nam ở Pháp và Paris, tên chánh thức là Eglise Sainte Hippolyte (Salle de la Roulotte), số 27, Avenue de Choisy, 75013 PARIS.

Không ai ngờ hình ảnh của buổi chiều mùa Đông Paris hôm ấy lại tuyệt đẹp đến như vậy. Người ta chợt có cảm tưởng như nay là mùa Xuân giá lạnh. Buổi giới thiệu “Chuyện Thuở Giao Thời” của Tiểu Tử được các Hội Ái hữu ỏ Paris cùng đứng chung tổ chức, như Đại học Sư phạm Sài Gòn, Ái hữu Gia Long Paris, Ái hữu Petrus Ký Pháp, Ái hữu Petrus Ký Âu Châu, Ái hữu Hải Quân-Hàng Hải VNCH, Câu lạc Bộ Văn Hóa Việt Nam Paris, Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do, và Gia đình KH Cao Niên. Phải nói buổi sanh hoạt “chữ nghĩa” hôm ấy được tổ chức bỡi một Ban Tổ chức rất hùng hậu. Một vìệc rất hiếm ở Paris từ khá lâu. Và một điều vô cùng quan trọng nữa, rất đáng ghi nhận như một biến cố đã phá mất đi cái tập quán kiên cố của của bà con ta xưa nay “Không đi trể, không phảiVìệt nam”, buổi hôm ấy khai mạc đúng 1giờ 30 như ghi trong Thư Mời. Về mọi liên quan đến buổi giới thiêu tác phẩm của Tiều Tử, Thư mời ghi rỏ liên lạc với Nguyễn Thị Mỹ, Phạm Hữu Thành, Trần Thị Thanh Hương.

Một thành công ngoài mong đợi. Thời tiết mùa đông, trời mưa, mới mùng 3 Tết, phần lớn bà con còn thiếm xực Tết vì Tềt chỉ vừa mới qua, vậy mà phòng Salle de la Roulotte của Nhà thờ Choisy khá rộng mà chật cứng người. Trên trăm người tham dự. Số người đi trể theo thói quen, mời 1 giờ 30, tới 2 giờ là vừa, phải đứng và đứng cả ngoài hành lang. Nhưng tất cả đều vui vẻ và ở lại cho tới bế mạc. Đây cũng lại là một hiện tượng không bình thường của bà con ta nữa vì, xưa nay, không ít người tới cho có mặt, rồi đi sớm. Người ta hỏi phải chăng vì ngưỡng mộ nhà văn, đã đọc qua các tác phẩm trước như “Những Mảnh Vụn”, “Bài Ca Vọng Cổ”, “Chị Tư Ù” của Tiểu Tử? Hay vì cảm tình sâu đậm với Ban Tổ chức vì những Hội Ái hữu này có một quá trình sanh hoạt chung với nhau lâu đời ở Paris? Hay vì chương trình Văn nghệ hấp dẩn do nghệ sĩ của “Hội Cao niên” Paris trình diễn? Cừ nhìn tên các Hội, thì Hội nào cũng là Hội của hội viên phải trước 30/04/1975. Tính ra có phải hội viên nào cũng đã ăn lễ Lục tuần rồi nếu không đã qua “Thất thập cổ lai hi”?

Thật tình phải thừa nhận buổi giới thiệu sách của Tiểu Tử hôm ấy thành công ngoài sự mong đợi. Chính Ban tổ chức đã không dám chủ quan mướn phòng lớn hơn.

Trước khi bế mạc, nhà thơ Đỗ Bình phát biểu cảm tưởng cũng nhìn nhận buổi lễ hôm ấy thành công ngoạn mục. Theo ông, người có nhiều kinh nghiệm về “Ra mắt sách”, đã không dám tổ chức ở Paris, mà phải qua tận Thủ đô Tỵ nạn ở Cali, Huê kỳ, để tổ chức ra mắt sách của ông và Nhạc sĩ Lê Mộng Nguyên. Ông còn nhấn mạnh ở Mỹ, nới có đông đảo người Việt như vậy, mà có khi “Ra mắt sách” có không quá mươi người tham dự. Người ta sợ thất bại nên phải đưa vào tiệm cà-phê tổ chức với nhau!


Trong buổi ra mắt sách.

Một buổi chiều mùng 3 Tết.

Tất cả mọi người tới tham dự đều cảm thấy hài lòng. Có cả độc giả trẻ đến từ vài quốc gia lân cận của Âu Châu bằng xe nhà. Xin mời bạn đọc xem photo dưới đây để hình dung được không khí đầy ấp tình cảm nồng nàng của mọi người dành cho nhà văn Tiểu Tử. Và đồng thời hưởng ứng Thư mời của Ban Tổ chức.

Đặc biệt có nhiều diễn giả quen thuộc trong Cộng đồng Người Viêt Paris được Ban Tổ chức mời phát bìểu về tác giả và tác phẩm.

Vài hàng về Nhà văn Tiểu Tử.

Nhà văn Tiểu Tử tên thật là Võ Hoài Nam. Từ lâu nay, ông vốn là người bạn thân của đông đảo độc giả, không riêng của người Việt Nam tại Paris, mà cả trên khắp thế giới. Cả ở Việt nam nhờ hệ thống internet. Khi đã đọc qua Tiểu Tử, người đọc thường khó quên văn của ông, nhứt là những câu chuyện của ông. Đó là những mẫu chuyện thật trong đời sống của ngưòi dân Việt nam sau ngày mất nước. Nó thấm sâu vào tâm tư của mọi độc giả, mãi mãi ở lại với độc gìả. Như “Thằng Jean, Con Mén, Made in Việt nam, Chị Tư Ù, Con Rạch quê mình,…”

Từ đó, có thể khẳng định tên Tiểu Tử được đông đảo bà con người Việt ở khắp nơi quen biết, thân tình hơn là tên của người thật.

Ông Võ Hoài Nam năm nay hưởng được lộc trời 84 năm.Thọ nhưng chưa tới Thượng Thọ theo thang tuổi Thọ ngày nay. Thượng Thọ phải từ 120 tuổi. Huỳnh Tâm kính chúc ông ung dung hưởng Thượng Thọ. Để viết thêm nhiều chuyện nữa.

Ông tốt nghiệp kỹ sư Điện ở Marseille và về nước vào giửa thập niên 50. Những năm đầu, ông dạy Lý Hóa ở Trường P.Ký. Sau đó làm việc cho hảng xăng Shell.

Ông viết nhiều và có sách xuất bản từ mươi năm nay, sau khi ông nghỉ hưu. Trước 1975, ở Sài gòn, ông có viết chuyện biếm cho vài nhựt báo bạn. Giờ rảnh, ông học vẽ và ông có khá nhiều tranh. Gần đây, ở Pháp, ông có đem tranh tham dự nhiều triển lãm. Trong giới mê tranh, không ít người yêu tranh của ông.


Trong buổi ra mắt sách.

Chúng tôi bước vào phòng họp đúng lúc Chương trình vừa bắt đầu.

Bà Thanh Hương, Chủ Trang Web Đại Học Sư Phạm Sài gòn, thay mặt Ban Tổ chức, vắn tắt tuyên bố khai mạc buổi lễ.

Dược sĩ Josephe Huỳnh nói tại sao ông không phải nhà văn, không phải nhà xuất bản mà lại nhận in sách “Chuyện Thuở Gìao Thời” cho Tiểu Tử. Ông nêu lên ý rất tế nhị và vô cùng đẹp, tuy mới nghe qua như nó không rỏ nghĩa lắm “Ông chọn làm việc này mà thật ra không phải chọn lựa”. Ông cắt nghĩa “chọn lựa” là làm vìệc bằng cái đầu. Nhận lảnh làm mà không chọn lựa vì hành động theo con tim của mình. Ông đảm nhận việc in ấn chỉ vì muốn sách của Tiểu Tử phải được phổ biến. Tuy số luợng ít nhưng nó sẽ được lưu lại với thời gian. Một ngày kia, có người bắt được đọc qua, sẽ rung động theo nhịp tim của tác giả, sẽ thấy văn chương của Việt nam không phải như thứ văn chương của Việt nam ngày nay ở Việt nam, tức thứ văn chương xã hội chủ nghĩa.

Tiếp theo, các ông Nguyễn văn Trần, Từ Thức, Phạm Hữu Thành và Trần Thanh hiệp lần lược nhận xét và đánh già tác phẩn và văn chương của Tiểu Tử. Ai cũng nhìn nhận văn và truyện của Tiểu Tử rất đặc biệt, nó dành cho Tìểu Tử một chổ đứng nhứt định trong văn học việt nam. Ông viết về đời sống thực tế của Nam kỳ, nhơn vật đặc sệt Nam kỳ, khung cảnh xã hội cũng Nam kỳ. Nhứt là lời văn hoàn toàn không ảnh hưởng Tự Lực Văn Đoàn, mà không quá Sài gòn, nó như mang hơi hướng một Sơn Nam, một Bình Nguyên Lộc, một Lê Xuyên …

… “Văn của Tiểu Tử bình dị, mộc mạc của người miền Nam, dù độc giả chai đá tới đâu, khi đọc Tiểu Tử cũng không cầm được nước mắt. Người ta khóc, nhưng sau đó thấy ấm lòng, vì thấy trong xã hội đảo lộn, vẫn còn tình người, vẫn còn đầy thương yêu, vẫn còn nghĩa đồng bào và thấy đời còn đáng sống. Văn chương, trước hết là xúc động. Trong truyện ngắn của tiểu tử, sự xúc động hầu như thường trực “ (Từ Thức).

… Những truyện ngắn của nhà văn Tiểu Tử hầu hết là những chuyện thật thương tâm, đầy nước mắt của người dân miền Nam sau ngày “cách mạng thành công” với bao cảnh đọa đày, bất công, áp bức… khi đọc truyện Tiểu Tử tôi như sống lại những hình ảnh làng quê của một thuở thanh bình êm ấm, thuở mà người dân còn biết lấy đạo đức, lễ nghĩa để cư xử với nhau….tất cả lại hiện ra rõ ràng trong tâm trí tôi, khiến tôi bồi hồi xúc động (Phạm Hữu Thành).

Cụ Trần Thanh Hiệp, một trong những người chủ trương tạp chí Sáng Tạo của thập niên 1950/1960 ở Sài gòn, nguyên Chủ tịch sáng lập Văn-Bút Việt-Nam Hải Ngoại, phát biểu:

… Những diễn giả vừa phát biểu đã lấy hết suy tư của tôi, mỗi người mỗi ý quá phong phú, riêng tôi muốn đề cập một khung cửa Văn học, sử học và hiện tượng sống qua ngôn ngữ, rung cảm trong một tác phẩm văn học quốc ngữ Việt Nam, từ văn viết đến văn nói, … và đọc sách mua sách cũng là một hành động văn học. Hiện nay trên thế giới có 5000 ngôn ngữ, trong tương lai chỉ còn 2500 ngôn ngữ, tôi tin rằng ngôn ngữ Việt Nam vẫn còn tồn tại bởi trong ngôn ngữ Việt có sự tiếp nối và gắn sâu liền cuộc sống như sự trưởng thành của cây Bần, cây Đước bám sâu vào đất (Tiểu Tử).

Tổng hợp những tác phẩm của Tiểu Tử kể chuyện văn biếm đời, văn biếm trong hội họa về những bối cảnh của quê nhà, sau ngày miền Nam Việt Nam bị Cộng sản cưỡng chiếm. Quả thực lịch sử hiện nay do những người vô danh làm nên cách mạng và văn chương cũng thế.


Trong buổi ra mắt sách.

Tốp hợp ca KH Cao Niên Paris, Nhạc phẩm “Cả Nước Đấu Tranh” của Nhạc sĩ Anh Bằng.

Tác giả “Chuyện Thuở Giao Thời” với với thân hữu.

Trước hết chào quý anh chị em và ban tổ chức đã tạo điều kiện cho tôi được hiện diện nơi đây và sự gặp nhau trong lòng chân thành, tình này, kính xin đa tạ. Thưa quý anh chị em, những gì tôi muốn trình bày ở đây đều đã có những diễn giả trình bày đầy đủ suy tư và cô đọng trong những tác phẩm của tôi.

Nhân dịp này tôi xin kể chuyện đời của tôi vừa trải qua 84 năm. Tôi bị bệnh tim, sau đó thay “van” động mạch chủ, phải giải phẩu mổ lòng ngực, cũng may tôi qua khỏi bệnh, rời giường bệnh về nhà. Nhớ lại thuở ấu thơ, tôi bật tiếng cười….khi mình còn nhỏ cha mẹ dìu dắt từng bước một, tập đi chập chững, mỗi bước đi cả nhà đều vui mừng, vỗ tay khuyến khích. Và sau 84 năm, tôi cũng bắt đầu tập đi từng bước một như thời thơ ấu, lần này vợ con tôi dìu dắt tập tôi đi từng bước một, cho đến nay đi khá vững và ngồi được lâu, trong ngày giới thiệu sách “Chuyện Thuở Giao Thời”. Như vậy tôi đã có hai lần tập đi trong đời, rất lý thú.

Các bà tranh nhau tới đứng gần tác giả “Chuyện Thuở Giao Thời” chụp hình kỷ niệm ngày vui hôm nay. Rất cảm động. Một buổi chiểu mùa Đông mà ấm áp như mùa Xuân. Thật đúng.

Ban Van Nghệ Hội Cao niên Paris tiếp tục trình diển tân nhạc, có múa, cả vọng cổ. Sau cùng, các bà biết Tiểu Tử biết ca vọng cổ, yêu cầu ông ca cho hội trường nghe một câu mà thôi.

Hôm nay là lần đầu tiên, từ trước khi mổ tim, ông ngồi suốt bốn giờ liền mà chưa thấy mệt. Bịnh tim thường do ảnh hưởng ngoại cảnh. Tiểu Tử cất tìếng đờn miệng để bắt nhịp vô vọng cổ. Ông ca “Đường về quê ngoại”. Tuy sức còn yếu nhưng ngoại cảnh giúp sức, ông xuống câu cũng mùi tận mạng.

Cả hội trường, nhứt là các bà, ai cũng nhiệt liệt vổ tay tán thưởng. Muồn yêu cầu ca tiếp câu nữa, nhưung bà con không dám …

Văn nghệ cho tới bế mạc để trả lại phòng họp vào 17 giờ.

Huỳnh Tâm

Huỳnh Tâm* (hình của Huỳnh Tâm)
Huỳnh Tâm là tác giả của loạt bài biên khảo về Hồ chí Minh / Hồ Tập Chương và sự xâm lăng của Tàu)

Nguồn: https://vietbao.com/a232441/gioi-thieu-tac-pham-moi-cua-nha-van-tieu-tu-chuyen-thuo-giao-thoi

https://sites.google.com/site/namkyluctinhorg/tac-gia-tac-pham/e-f-g-h/huynh-tam/gioi-thieu-tac-pham-moi-cua-nha-van-tieu-tu-chuyen-thuo-giao-thoi

MINH TỰ: Thanh Hương – nghệ nhân ca Huế gạo cội qua đời

25/08/2020 10:22 GMT+7 5 0 Lưu

TTO – Nghệ nhân Thanh Hương – một nghệ sĩ gạo cội của ca Huế, đã ra đi vì tuổi già sức yếu tại tư thất ở xã Hương Vinh (Hương Trà, Thừa Thiên – Huế), hưởng thượng thọ 93 tuổi.

Thanh Hương - nghệ nhân ca Huế gạo cội qua đời - Ảnh 1.

Nghệ nhân ca Huế Thanh Hương – Ảnh: PHẠM BÁ THỊNH

Tin từ Câu lạc bộ ca Huế thính phòng cho biết nghệ nhân nhân dân Thanh Hương đã ra đi lúc 17h55 ngày 24-8 tại tư thất ở xã Hương Vinh (Hương Trà, Thừa Thiên – Huế), vì tuổi già sức yếu, thượng thọ 93 tuổi.

Nghệ nhân Thanh Hương sinh năm 1928, tại làng Thanh Phước (xã Hương Phong, Hương Trà, Thừa Thiên – Huế), đến với nghệ thuật ca Huế từ dìu dắt của cha – một nghệ nhân đàn bầu tài hoa.

Sau đó Thanh Hương tự đi tìm thầy để học ca Huế theo lối truyền khẩu và đã sớm thành công. Từ thập niên 1960, Thanh Hương đã hát được mọi làn điệu, bài bản ca Huế, nhưng thành công nhất là bài Tứ đại cảnh – một bài bản lớn, rất công phu, của bộ môn nghệ thuật này.

Theo nhà thơ Võ Quê – chủ nhiệm Câu lạc bộ Ca Huế thính phòng, Thanh Hương là người của thế hệ vàng ca Huế, cùng với những nghệ sĩ tên tuổi như: Nguyễn Hữu Ba, Bửu Lộc, Tôn Thất Toàn, Trần Kích, Nguyễn Kế, Nguyễn Văn Tân, Phạm Văn Thiết, Vân Phi, Quế Trân, Tôn Thất Viễn Dung, Minh Mẫn…

Trước năm 1975, Thanh Hương đã được nhạc sĩ Ngô Ganh mời vào làm việc tại Đài Phát thanh Huế. Đó là thời gian mà giọng ca Huế Thanh Hương đã được nhiều thính giả ở Miền Nam biết đến.

Cùng thời điểm này, Thanh Hương đã được Trường quốc gia âm nhạc Huế mời giảng dạy. Bà đã tham gia đào tạo một thế hệ mới, những người đang là trụ cột của bộ môn ca Huế hiện nay.

Dù tuổi cao, nhưng nghệ nhân Thanh Hương vẫn luôn có mặt hằng tuần ở sân khấu của Câu lạc bộ Ca Huế thính phòng đặt tại Trung tâm Văn hóa – thông tin TP Huế.

Ngay cả khi không còn đủ sức để hát, bà vẫn đến đó, để được sống trong không gian ca Huế cùng lớp nghệ sĩ con cháu. Tháng 8-2019, nghệ sĩ lão thành Thanh Hương đã được nhà nước phong danh hiệu nghệ nhân nhân dân.

Nghệ nhân Thanh Hương sẽ được an táng vào ngày 28-8, tại nghĩa trang thôn Đồng Chằm, phường Hương Hồ, thị xã Hương Trà. Ca Huế nhận bằng Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia

TTO – Tối 22-9, Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Thừa Thiên – Huế đã tổ chức lễ đón bằng công nhận Ca Huế là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

MINH TỰ

https://tuoitre.vn/thanh-huong-nghe-nhan-ca-hue-gao-coi-qua-doi-20200825095752486.htm

NGUYỄN THỊ MẬU : BỎ QUA ĐI TÁM -NGUỒN GỐC

Inline image

Lời phi lộ :Bài này dài nhưng có liên quan với dân Saigon và Lịch Sử của Việt Nam xưa.
Trước khi đọc bài do TQĐ post , mời các ACE nghe 1 người bạn vai anh của TQĐ là nhà thơ Tha Nhân , NS Trần Chương Lương – Bắc kỳ 1954 , học ở trường Petrus – Ký và trường Luật Saigon ( Thành viên của diển đàn NTH )

***** Sàigòn Còn Mãi Trong Tôi *****

https://www.youtube.com/watch?v=IdkR8xErYYU.
Sàigòn Còn Mãi Trong Tôi

Thân mến.
TQĐ
– Vào bài :

Người Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị:

Công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy?

Chiều muộn hôm qua có cậu bạn đi công việc ghé ngang nhà rủ làm ly cà phê tán dóc. Nói chuyện lan man một hồi, tự nhiên anh chàng kể công ty em có ông già gác cửa rất hay nói câu “bỏ qua đi Tám.

“Em không hiểu, có lần hỏi thì ổng nói đại khái là dùng khi can ngăn ai bỏ qua chuyện gì đó, nhưng sao không phải là Sáu hay Chín mà lại là Tám thì ổng cũng không biết”, cậu bạn thắc mắc.

Dựa vào những câu chuyện xưa cũ, những giai thoại, nên kể ra đây chút nguyên cớ của câu thành ngữ có lẽ sắp “thất truyền” này…

Trước hết, phải biết là câu này phát sinh ở khu vực Sài Gòn – Chợ Lớn từ thời Pháp thuộc, khoảng đầu thế kỷ 20. Thời đó, cách xưng hô thứ bậc trong xã hội rất phổ biến và phần nào phản ánh vị trí xã hội, giai cấp… một cách khá suồng sã và dễ chấp nhận.

– Thứ Nhất: Đứng trên hết là các “Quan Lớn” người Pháp hoặc các quan triều nhà Nguyễn, thành phần này thì không “được” xếp thứ bậc vì giới bình dân hầu như không có cơ hội tiếp xúc đặng xưng hô hay bàn luận thường xuyên.

– Thứ Hai: Kế đến là các công chức làm việc cho chính quyền, họ ít nhiều là dân có học và dân thường hay có dịp tiếp xúc ngoài đời, là cầu nối giữa họ với các thủ tục với chính quyền, hoặc đó là thành phần trí thức, đó là các “thầy Hai thông ngôn”, hay “thầy Hai thơ ký”…

– Thứ Ba: Là các thương gia Hoa Kiều, với tiềm lực tài chính hùng hậu và truyền thống “bang hội” tương trợ, liên kết chặt chẽ trong kinh doanh, các “chú Ba Tàu” nghiễm nhiên là thế lực đáng vị nể trong mắt xã hội bình dân Sài Gòn – Chợ Lớn thời đó.

– Thứ Tư: Là các “đại ca” giang hồ, những tay chuyên sống bằng nghề đâm chém và hành xử theo luật riêng, tuy tàn khốc và “vô thiên vô pháp” nhưng khá “tôn ti trật tự (riêng)” và “có đạo nghĩa” chứ không tạp nhạp và thiếu nghĩa khí như các băng nhóm “trẻ trâu” hiện đại. Các “anh Tư dao búa” vừa là hung thần, vừa ít nhiều lấy được sự ngưỡng mộ của giới bình dân (và cũng không ít tiểu thư khuê các) thời đó.

– Thứ Năm: Là vị trí của giới lưu manh hạ cấp hơn: các anh Năm đá cá lăn dưa, móc túi giật giỏ, hay làm cò mồi mại dâm…

– Thứ Sáu: Bị giới bình dân ghét hơn đám lưu manh côn đồ là các “thầy Sáu phú-lít (police)”, “thầy Sáu mã tà”, “thầy Sáu lèo”. Chức trách là giữ an ninh trật tự, chuyên thổi còi đánh đuổi giới buôn gánh bán bưng bình dân, nhưng các “thầy Sáu” này cũng không từ cơ hội vơ vét ít tiền mọn “hối lộ” của họ để “nhẩm xà” (uống trà).

– Thứ Bảy: Và trong giới buôn bán thì không thể thiếu chuyện vay vốn làm ăn, mặc dù Tàu hay Việt cũng đều có tổ chức cho vay. Nhưng phổ biến và “quy củ” nhất ở cấp độ trung – cao khu vực Sài Gòn – Chợ Lớn thời đó là các “anh Bảy Chà và”, các anh này là các nhà tài phiệt người Ấn, vừa giàu vừa ít bị “ghét”, vừa ít nhiều có quan hệ qua lại với giới chức người Pháp, lại làm ăn đúng luật lệ, ít thừa cơ bắt chẹt lãi suất nên khá được giới kinh doanh tín nhiệm.

– Thứ Tám: Xếp thứ Tám chính là lực lượng đông đảo nhất xã hội bình dân bấy giờ: họ là giới lao động nghèo chỉ có sức lực làm vốn nuôi miệng, từ bốc vác, gánh nước bồng em, đến “sang” hơn chút xíu là phu xe kéo…

Tuy đông nhưng lại yếu thế nhất vì thất học, không có tiền như thầy Hai, anh Ba, cũng hiền lành chứ không bặm trợn phản kháng bạt mạng như các anh Tư anh Năm nên họ thường xuyên chịu sự áp bức, bắt nạt từ mọi phía. Cách để yên thân khả dĩ nhất với họ là khuyên nhau cắn răng nhẫn nhịn, quên đi để sống:

“Bỏ qua đi Tám”, bây giờ chắc là đã dễ hiểu rồi.

– Thứ Chín: Không còn liên quan nữa, nhưng nhân tiện sẵn nói luôn về thứ bậc chót cùng trong xã hội thời đó: các cô, các chị Chín xóm Bình Khang chuyên “kinh doanh” bằng “vốn tự có”.

Dài dòng tí để trình bày chút kiến giải về một câu thành ngữ đang dần bị quên lãng dùng để bày tỏ thái độ khuyên người hoặc tự an ủi mình hãy đừng để ý những chuyện không vui, hay bị ai đó “chơi không đẹp”.. Nếu lỡ đọc thấy không có gì thú vị thì thôi,

“bỏ qua đi Tám”.“Anh Hai Sài Gòn” thì là cách gọi vui, thân mật, nhưng cũng thể hiện tính cách phóng khoáng, dám làm dám chịu của dân Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung. Vì sao lại là “Anh Hai” chứ không là “Anh Cả”?
***** Dòng Lịch Sử *****

Năm 1558, Nguyễn Hoàng vào trấn thủ Thuận Hóa, bắt đầu gây dựng chính quyền Chúa Nguyễn ở Đàng Trong. Đây là cái mốc quan trọng của quá trình “Nam tiến” trong lịch sử Việt Nam, cũng là quá trình hình thành văn hóa vùng đất phía Nam trong xu thế mang theo và gìn giữ văn hóa cội nguồn, đồng thời tiếp nhận những yếu tố văn hóa của cư dân vùng đất mới.

Đến năm 1698, Phủ Gia Định được thành lập, Sài Gòn – Gia Định hình thành từ đó. Chỉ hơn 300 năm nhưng người Sài Gòn đã kịp định hình một bản sắc riêng dễ nhận biết giữa những người của vùng miền khác. Điều này hình thành từ nguồn gốc lưu dân và hoàn cảnh lịch sử xã hội của miền Nam /Sài Gòn.

Lưu dân người Việt vào Nam trước hết và đông nhất là những người “Tha phương cầu thực” vì không có đất đai, không có phương kế sinh sống ở quê hương. Thành phần thứ hai là những người chống đối triều đình, quan lại địa phương bị truy bức nên phải tìm đường trốn tránh. Thứ ba là những tội đồ bị buộc phải ly hương (một hình phạt nặng của thời phong kiến).

Ngoài ra, còn có số ít người tương đối giàu có, muốn mở rộng và phát triển việc làm ăn trên vùng đất mới nên nhập vào hàng ngũ lưu dân tới miền Nam…

Khi Sài Gòn được hình thành như một trung tâm của vùng đất phía Nam thời chúa Nguyễn, một đô thị lớn thời thuộc Pháp thì nơi đây cũng là nơi dân tứ xứ tiếp tục đổ về. Người nhập cư là thành phần hữu cơ của bất cứ đô thị nào, Sài Gòn vốn hình thành từ những lớp “người nhập cư” rồi trở thành “người Sài Gòn”, rồi lại tiếp tục thu nhận và chia sẻ cho những lớp người nhập cư mới.

Sống trong những điều kiện lịch sử luôn biến động, người dân miền Nam /Sài Gòn đã tạo dựng một nếp sống tinh thần ấm áp, bình đẳng, lấy tình nghĩa, nghĩa khí làm trọng…

Người Sài Gòn không phân biệt “quê”, “tỉnh”, “đồng hương” hay không…

Có thể nói, tính cách người Sài Gòn bắt nguồn từ yếu tố, điều kiện thực tế nhất ở Sài Gòn là “Làm”: “Làm ăn”, “Làm chơi ăn thiệt”, “Làm đại”, “Dám làm dám chịu”… được thể hiện một cách giản dị, thiết thực, “liều lĩnh” nhưng cũng đầy trách nhiệm

Ở Sài Gòn, “dư luận xã hội” không nặng nề khe khắt với những cái khác, cái mới. Người Nam khá dân chủ trong các mối quan hệ xã hội và cả trong gia đình, từ cách xưng hô (người Nam thường xưng “tui”) đến việc cá nhân ít lệ thuộc, phụ thuộc vào cộng đồng.

Chỉ vậy thôi, bất kể người tỉnh nào vùng miền nào, miễn là sống ở Sài Gòn, rồi có tính cách như vậy, thì đó là Người Sài Gòn…

Có lẽ vì vậy mà người ta thường gọi người Sài Gòn một cách trìu mến là “Anh Hai Sài Gòn”.

Ở miền Bắc con trai trưởng trong nhà gọi là Anh Cả nhưng miền Nam lại gọi Anh Hai.

Vì sao là Anh Hai mà không phải là Anh Cả? Có thể từ vài giả thuyết sau:

Chúa Nguyễn Hoàng là người con trai thứ hai của Nguyễn Kim, mở đường vào Nam khai phá nên để tôn trọng ông, người dân gọi người con lớn của mình, trai hay gái, cũng chỉ là (thứ) Hai.

Hoặc, có ý kiến cho rằng, khi có phong trào lưu dân vào Nam khai khẩn, trong gia đình thường để con trai thứ ra đi vì người con trai trưởng có vai trò ở lại quê nhà phụng dưỡng cha mẹ và thờ cúng tổ tiên.

Cũng có người cho rằng, trong làng quê miền Nam xưa có ông Cả (Hương Cả) là người đứng đầu, vì vậy trong các gia đình chỉ có người thứ Hai…

Tuy khác nhau về nguồn gốc “thứ Hai” của “anh Hai Sài Gòn” hay “anh Hai Nam Kỳ” nhưng có thể nhận thấy có chung một điểm:

Đó là người con thứ không bị ràng buộc trách nhiệm nặng nề “giữ hương hỏa, nền nếp” như người con trưởng nên có thể “rộng chân” ra đi, tự do hơn khi tiếp nhận cái mới, thay đổi cái cũ lạc hậu, dễ thích nghi, có khi thử, liều. Nhưng vì không có gia đình họ hàng bên cạnh để mà dựa dẫm “tại, vì, bởi…” nên phải có trách nhiệm “dám chịu” nếu lỡ sai lầm.Nguyễn Thị Hậu

Hòa tấu nhạc cụ Tây Nguyên

Hòa tấu nhạc cụ Tây Nguyên

163,952 views•Oct 31, 2018 41267ShareSaveDi sản số 1.32K subscribers Tiết mục 1: Tên loại hình: Hòa tấu nhạc cụ dân tộc “Các chàng trai cô gái Tây Nguyên” Dân tộc: Ba Na Địa điểm: Tỉnh Kon Tum Nội dung chính: Tiết mục hòa tấu nhạc cụ dân tộc “Các chàng trai cô gái Tây Nguyên” của dân tộc Ba Na ở khu vực miền Trung – Tây Nguyên. Đó là sự phối âm của các nhạc khí độc đáo như K’ní, T’rưng, đàn Ting ning, đàn K’riêm, Klông Pút, đàn đá… và điển hình nhất vẫn là bộ nhạc khí gõ cồng chiêng. Cồng chiêng gắn bó chặt chẽ với đời sống tâm linh, nghi lễ của người Ba Na từ khi sinh ra đến khi về với đất mẹ. Dàn cồng chiêng hoàn chỉnh phải có từ 3-12 chiếc. Mỗi chiếc chiêng có tên gọi riêng như Pêt, Pơ glek, Char, Ana, Knah di, được sắp xếp theo 5 thang âm, cao thấp khác nhau: chiêng cha, chiêng mẹ, chiêng con, chiêng anh, chiêng em. Đi kèm với dàn cồng chiêng còn có các nhạc khí hỗ trợ khác như lục lạc (Krênh-nênh), xập xõa (Klenh-klep), trống lớn… Cồng chiêng có thể dùng trong các lễ thức trang trọng như lễ “thổi tai”, tế trâu, cầu mưa… cũng có thể dùng trong hát đối đáp, đám cưới, hội mùa hay các lễ hội vui nhộn, với các bài bản khác nhau, cả cộng đồng cùng tham gia biểu diễn. Bản nhạc, lời ca chủ yếu chúc tụng, ca ngợi lòng dũng cảm, hát đối đáp về tình yêu đôi lứa, ca ngợi vẻ đẹp quê hương, đất nước, cuộc sống và con người Ba Na với những tâm tư sâu lắng và khát vọng cuộc sống an lành, no đủ. Tiết mục hòa tấu nhạc cụ dân tộc “Các chàng trai cô gái Tây Nguyên” do cộng đồng dân tộc Ba Na và nhóm nhạc Ka Ly Tran, làng Klor, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum biểu diễn. Tiết mục 2: Tên loại hình: Hòa tấu hát múa “Gặt lúa đồng xuân” Địa điểm: Ba Na Địa điểm: Tỉnh Kon Tum Nội dung chính: Tiết mục Hòa tấu “Gặt lúa đồng xuân” do Nghệ sỹ Ka Ly và cộng đồng dân tộc Ba Na, làng Klor, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum biểu diễn tại Làng văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam, Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội. Tiết mục 3 Tên loại hình: Hòa tấu Cồng chiêng và nhạc cụ Tây Nguyên Dân tộc: Ba Na Địa điểm: Tỉnh Kon Tum Nội dung chính: Hòa tấu Cồng chiêng và nhạc cụ Tây Nguyên do Nghệ sỹ Ka Ly , nhóm nhạc Ka Ly Tran và cộng đồng dân tộc Ba Na làng Klor, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum biểu diễn tại Làng văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam, Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội.