Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo: Suy nghĩ riêng, tôi 101 tuổi.

Suy nghĩ riêng.
Tôi 101 tuổi.
Người già là người có nhiều năm sống. Người có nhiều năm sống chưa hẳn là người trải đời, biết muôn điều muôn việc, Ngoài xã hội, giao tiếp với ai, già hay trẻ, trỉnh độ học vấn cao hay thấp, tôi luôn tự xem mình là thư sinh, người tìm học.
Con người muốn học hỏi phải cởi mở, cởi bỏ cái thành kiến sẵn có thì mới mong học được những điều mới lạ.
Trong cuộc sống, tất cả mọi người đều có một một mục tiêu nhứt định để làm điểm tựa hầu tiến đến đích thành công.
Hạnh phúc không có mức đo lường nào khác hơn là cảm giác “la vie est une adaptation. Le bonheur est un état d’âme”.
Mục đích tối thượng trong đời người không phải là sự hiểu biết mà là hành động.
Mỗi người mỗi chỗ đứng, mỗi cái nhìn, mỗi nhận thức, không ai giống ai. Tại sao biết chắc điều mình nghĩ, mình làm là đúng, là phải, còn của người khác là sai?
Tôi mong mọi người đoàn kết lại với nhau thành hàng ngũ không vì danh vì lợi, với trái tim hơn là trí óc, thẳng thắn trao đổi, lắng nghe người khác hơn là phô bày, và nhận những lời chỉ giáo khôn ngoan của nhau, hầu tìm ra chân lý để gia tăng những gì mình đã biết.
Phê bình không phải là chống đối, mà là sự tôn trọng mình. Sự đẹp của cuộc đời, thi vị của cuôc sống. Người ta thường nghĩ sai rằng phải những người cùng thị hiếu, cùng lý tưởng mới thân thiện với nhau được. Nhưng mà trái lại những quan điểm khác nhau nhứt là sợi dây thắt chặt những tình bằng hữu thân mật nhứt. Sự nịnh hót là thứ giấy bạc giả, chỉ có giá trị cho những ai thích phô trương.
Tiến bộ là cuộc chạy đua không ngừng. Mọi cải tiến, cải biên, phát triển nên xuất phát từ cái gốc, tức là giữ cái bản sắc, nét đặc thù dân tộc, không vay mượn vá víu nhặt nhạnh theo kiểu đầu Ngô mình Sở. Không nên đòi hỏi cái tuyệt đối mà là cái hôm nay hơn cái hôm qua.
Danh tiếng của một quốc gia là do ở niềm tin tưởng và linh hồn của nước ấy chớ không phải do diện tích hay dân số.
Văn hoá là linh hồn của một dân tộc. Mất văn hoá, đưa đến mất nước. Âm nhạc là sản phảm của một xã hội, tiếng nói của một dân tộc. Dân tộc nào đã phát sinh ra nó, cảm thấy thấm thía khi nghe nó.
Nếu giới trẻ ngày nay quay lưng với nhạc truyền thống thì âu đó cũng là một phần lỗi của của người lớn – trong ấy có tôi – bởi không cho chúng thấy cái tầm quan trọng của kho tàng âm nhạc dân tộc bằng những chứng minh đúng mức cái sâu sắc tinh vi của nhạc truyền thống, tạo ra cho chúng cái hào hứng, thấy có bổn phận gìn giữ.
Hãy coi chừng Tiền nhân ngày nay sẽ không nhìn ra con cháu của mình trên đất mẹ khi chúng không còn thiết tha với di sản của Tiền nhân, không biết “cây nêu”, “ông Táo”, nấu cơm với “nồi đất”, “giả gạo”, “chèo ghe” …. ra sao, không còn cảm xúc khi nghe “câu hò”, “hát ru”.
31-08-2018
Vĩnh-Bảo
a

Laisser un commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google+

Vous commentez à l'aide de votre compte Google+. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s