Mois : mai 2018

Những món ăn ngon lạ trên đường phố Việt Nam – vietnamese street food

Những món ăn ngon lạ trên đường phố Việt Nam – vietnamese street food

Ajoutée le 5 mai 2018

Những món ăn ngon lạ trên đường phố Việt Nam – vietnamese street food Du lịch bụi – kênh ẩm thực du lịch và khám phá Các bạn nhớ like và subscribe để theo dõi những video mới nhất nhé! Fanpage : https://www.facebook.com/dulichbuitv/

 

50 Bài Vọng Cổ Hơi Dài Để Đời, Trích Đoạn Cải Lương Đặc Sắc Làm Rung Động Trái Tim Nhiều Nghệ Sỹ

50 Bài Vọng Cổ Hơi Dài Để Đời, Trích Đoạn Cải Lương Đặc Sắc Làm Rung Động Trái Tim Nhiều Nghệ Sỹ

Ajoutée le 12 juil. 2017

50 Bài Vọng Cổ Hơi Dài Để Đời, Trích Đoạn Cải Lương Đặc Sắc Làm Rung Động Trái Tim Nhiều Nghệ Sỹ

Bí KÍP NẤU CHÈ, XÔI NGON NHẤT l 6 MÓN CHÈ , 2 MÓN XÔI l Phần 1 l THE MOST BEAUTIFUL COOKING COVER

Bí KÍP NẤU CHÈ, XÔI NGON NHẤT l 6 MÓN CHÈ , 2 MÓN XÔI l Phần 1 l THE MOST BEAUTIFUL COOKING COVER

Ajoutée le 15 août 2017

Bí KÍP NẤU CHÈ, XÔI NGON NHẤT l 6 MÓN CHÈ , 2 MÓN XÔI l (THE MOST BEAUTIFUL COOKING COVER)

 

Cách làm BÁNH KHỌT TÔM kiểu rất đơn giản – Món Ăn Ngon

Cách làm BÁNH KHỌT TÔM kiểu rất đơn giản – Món Ăn Ngon

Món Ăn Ngon

Ajoutée le 8 août 2017

Cách làm bánh khọt tôm kiểu rất đơn giản mình đã thành công ngay lần đầu tiên luôn nè các bạn ơi, các bạn hãy thử làm xem vị như thế nào nhé ^^ Danh mục món ngon: https://goo.gl/wK9h2l Thanks for watching!

Trần Bảo Như :Nhân ngày giỗ năm thứ 30 của nghệ sĩ Hồ Điệp (15/5/1988) tiết lộ những chuyện ít được nghe của giọng ngâm vàng

Nhân ngày giỗ năm thứ 30 của nghệ sĩ Hồ Điệp (15/5/1988) tiết lộ những chuyện ít được nghe của giọng ngâm vàng

(trích bài Trần Bảo Như trong tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 170 phát hành ngày 11 tháng 5 năm 2018)

Sau số báo tưởng nhớ nghệ sĩ Hồ Điệp ấn hành vào tháng 5 năm 2017, Thế Giới Nghệ Sĩ đã có dịp trò chuyện với tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, con trai của bà, hồi cuối tháng 6 năm 2017. Nói về sức quyến rũ của giọng ngâm Hồ Điệp, theo anh Quân thì đó là do bà chuyển tải không những ý của tác giả bài thơ mà còn thả hồn mình vào đó: “Mỗi lần mẹ tôi định ngâm bài nào, tôi thấy mẹ tôi ngồi đọc tới đọc lui để thấm từng chữ với hết cả tấm lòng”. Anh Quân nhớ lại thuở nhỏ thường được mẹ dắt đi chợ cùng, đi lên đài truyền hình thu hình mỗi khi bà trình diễn. Anh kể: “Khi lên đài truyền hình, tôi có nhiệm vụ chép lại những bài thơ trên tờ giấy lớn, rồi tôi đứng cầm cho cụ nhìn vào đó ngâm thơ. Ngày ấy chưa có teleprompter”. Một kỷ niệm anh Quân nhớ nhất là năm 11 tuổi, anh được mẹ đưa cho một bài thơ, bảo học thuộc đi sẽ thưởng. Ngày đó anh học vì được thưởng. Lâu lâu có khách đến nhà, bà Hồ Điệp lại kêu con trai ra đọc cho khách nghe. Lâu dần bài thơ nhập tâm anh luôn. Đó là bài “Lời Mẹ Dặn” của nhà thơ Phùng Quán. Năm nay đã 65 tuổi, anh xúc động đọc lại vài trích đoạn: Tôi mồ côi cha năm hai tuổi Mẹ tôi thương tôi không lấy chồng… Ngày ấy tôi mới lên năm Có lần tôi nói dối mẹ Hôm sau tưởng phải ăn đòn Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn Ôm tôi hôn lên mái tóc Con ơi… trước khi nhắm mắt Cha con dặn con suốt đời Phải làm một người chân thật

Yêu ai cứ bảo là yêu Ghét ai cứ bảo là ghét Dù ai ngon ngọt nuông chiều Cũng không nói yêu thành ghét Dù ai cầm dao dọa giết Cũng không nói ghét thành yêu

Đường mật công danh không làm ngọt lưỡi tôi Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã Bút giấy tôi ai cướp giật đi Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Khi biến cố 1975 xảy đến, theo lời anh Quân kể lại, gia đình có người con trai cả là Thiếu Úy Hải Quân nên chờ anh về quyết định đi hay ở. Anh về tới, cho biết tình hình rối loạn lắm nên khuyên cả nhà ở lại. Sau đó, anh bị đi tù cộng sản. Riêng anh Quân thì vừa xong Đại Học Sư Phạm nên về Rạch Giá dạy học, chỉ có mùa hè mới về thăm mẹ. Sang năm 1976, công an phường đến bảo bà Hồ Điệp nên đi kinh tế mới thì con trai cả sẽ sớm được thả về. Bà đành đoạn rời căn nhà nhỏ xuống Vĩnh Long làm ruộng nơi vùng kinh tế mới. Năm 1978, người con cựu quân nhân ra tù, vài tháng sau, cả gia đình bà Hồ Điệp dọn về lại Saigon, thời gian đầu ở chung với vợ nhà thơ Đinh Hùng. Sau khi con trai cả vượt biên năm 1979, bà Hồ Điệp xuống Rạch Sỏi thăm con trai thứ là anh Quân đang dạy học ở đó, đồng thời tìm đường để vượt biên cùng các con. Anh Quân bùi ngùi nhớ lại, trước khi ghé xuống Rạch Sỏi, bà dừng lại ở Rạch Giá, vào chợ trải khăn ngồi bán mấy thứ tạp hóa kiếm thêm chút tiền rồi mới đi tiếp. Anh liền hỏi mẹ tại sao không bán ở chợ Rạch Sỏi mà đi chi xa vậy. Bà bảo không muốn làm mất uy tín của con là thầy giáo dạy học ở đó, sợ làm anh xấu hổ. Đêm đó, hai mẹ con ngủ chung trên chiếc giường nhỏ, chung chiếc mùng, phải nằm ngược đầu nhau, “tôi ngửi thấy mùi chân của mẹ, mẹ ngửi thấy mùi chân của tôi, và đó là kỷ niệm đẹp nhất, đáng nhớ nhất”, anh Quân kể. Năm 1981, anh Quân vượt biên qua Hoa Kỳ… Khoảng 1985, cô em gái út đi tiếp, được tàu vớt qua Pháp. Anh Quân cho rằng một lý do nghệ sĩ Hồ Điệp hối hả vượt biên ở tuổi ngoại ngũ tuần là vì bà yêu sân khấu và muốn có cơ hội phục vụ cho khán giả ở hải ngoại, sau một thời gian hơn mười năm bất hợp tác với nhà cầm quyền mới, chôn vùi giọng ngâm của mình kể từ 1975. Một lý do nữa là muốn được gần các con… Nhiều năm qua, ngày mất của nghệ sĩ Hồ Điệp luôn là một nghi vấn, tuy nhiên theo lời của nhà thơ Hoàng Hương Trang thì di ảnh của Hồ Điệp hiện nay được thờ ở chùa An Lạc, đường Phạm Ngũ Lão (Quận 1, Saigon). Trên di ảnh đề ngày mất 15 tháng 5 năm Mậu Thìn (1988).

Ảnh nghệ sĩ Hồ Điệp trên bìa báo Khoa Học Huyền Bí phát hành năm 1973

WIKIPEDIA : Đờn ca tài tử Nam Bộ

Đờn ca tài tử Nam Bộ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Một ban nhạc đờn ca tài tử Sài Gòn năm 1911.

Đờn ca tài tử Nam bộ là dòng nhạc dân tộc của Việt Nam đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể và là một danh hiệu UNESCO ở Việt Nam có vùng ảnh hưởng lớn, với phạm vi 21 tỉnh thành phía Nam. Đờn ca tài tử hình thành và phát triển từ cuối thế kỷ 19, bắt nguồn từ nhạc lễ, Nhã nhạc cung đình Huếvăn học dân gian [1]. Đờn ca tài tử là loại hình nghệ thuật dân gian đặc trưng của vùng Nam Bộ. Đây là loại hình nghệ thuật của đàn và ca, do những người bình dân, thanh niên nam nữ nông thôn Nam Bộ hát ca sau những giờ lao động. Đờn ca tài tử xuất hiện hơn 100 năm trước, là loại hình diễn tấu có ban nhạc gồm bốn loại là đàn kìm, đàn cò, đàn tranh và đàn bầu (gọi là tứ tuyệt), sau này, có cách tân bằng cách thay thế độc huyền cầm bằng cây guitar phím lõm. Những người tham gia đờn ca tài tử phần nhiều là bạn bè, chòm xóm với nhau. Họ tập trung lại để cùng chia sẻ thú vui tao nhã nên thường không câu nệ về trang phục.

Mục lục

Nguồn gốc

Loại âm nhạc này đúng ra là loại nhạc thính phòng thường trình diễn trong phạm vi không gian tương đối nhỏ như trong gia đình, tại đám cưới, đám giỗ, sinh nhật, trong các lễ hội, sau khi thu hoạch mùa vụ, thường được biểu diễn vào những đêm trăng sáng ở xóm làng.

Nguồn gốc của nhạc tài tử là ca Huế, pha lẫn âm nhạc từ các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi. Loại nhạc này mang đậm tính cách giải trí vui chơi chứ không thuộc loại nhạc lễ.

Phạm vi di sản

Nghệ thuật Đờn ca tài tử hiện đang được phát triển ở 21 tỉnh,[2] thành phố phía Nam Việt Nam là: An Giang, Bà Rịa – Vũng Tàu, Bạc Liêu, Bến Tre, Bình Dương, Bình Phước, Bình Thuận, Cà Mau, Cần Thơ, Đồng Nai, Đồng Tháp, Hậu Giang, Thành phố Hồ Chí Minh, Kiên Giang, Long An, Ninh Thuận, Sóc Trăng, Tây Ninh, Tiền Giang, Trà VinhVĩnh Long. Trong đó, Bạc Liêu, Bình Dương, Tiền Giang và Thành phố Hồ Chí Minh là những tỉnh, thành phố có nhiều người hát đờn ca tài tử nhất.

Nhạc cụ

Nhạc cụ trong « Đờn ca tài tử » gồm đàn tranh, đàn tỳ bà, đàn kìm, đàn cò, đàn tam, sáo thường là sáo bảy lỗ (phụ họa). Hiện nay có một loại đàn mới do các nghệ nhân Việt Nam cải biến là Guitar phím lõm. Loại nhạc cụ này được khoét lõm các ngăn sao cho khi đánh lên nghe giống nhạc cụ Việt Nam nhất (âm cao).

Trình diễn

Ban đờn ca tài tử Nguyễn Tống Triều dự hội chợ các nước thuộc địa ở Marseille, Pháp năm 1906.

Ban nhạc tường dùng 5 nhạc cụ, thường gọi là ban ngũ tuyệt gồm đàn tranh, đàn tỳ bà, đàn kìm, đàn cò, và đàn tam. Phụ họa thêm là tiếng sáo thường là sáo bảy lỗ.[3]

Về trang phục, những người tham gia đờn ca tài tử phần nhiều là bạn bè, chòm xóm với nhau nên thường chỉ mặc các loại thường phục khi tham gia trình diễn. Khi nào diễn ở đình, miếu hoặc trên sân khấu họ mới mặc các trang phục biểu diễn.

Những năm gần đây nhằm đáp ứng nhu cầu của khách du lịch nên các nhóm nhạc tài tử hợp lại với nhau thành các câu lạc bộ đờn ca tài tử mang tính bán chuyên nghiệp. Bên cạnh nghề nghiệp chính, họ phục vụ văn nghệ khi có yêu cầu.

Một số người nói rằng từ « tài tử » có nghĩa là nghiệp dư. Trong thực tế, từ này có nghĩa là tài năng và ngụ ý rằng những người này không dùng nghệ thuật để kiếm kế sinh nhai,mà chỉ để cho vui hoặc những lúc ngẫu hứng. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là họ không phải là chuyên gia. Ngược lại, để trở thành một nghệ sĩ trong ý nghĩa xác thực nhất của từ này, họ phải thực hành trong một thời gian dài.

Đối với hình thức âm nhạc, vai trò của các ca sĩ và nhạc sĩ đều bình đẳng. Ca trù hát và người ca (bài hát truyền thống từ miền Bắc và miền Trung) là phụ nữ, trong khi đờn ca tài tử bao gồm các ca sĩ nam nữ và họ có vai trò bình đẳng.

Đờn ca tài tử sử dụng dụng cụ như đàn cò, đàn nguyệt, đàn tranh, song lan (nhạc cụ bằng gỗ để gõ nhịp) hoặc cả Ghita lõm.

Loại hình âm nhạc không chỉ ở các lễ hội và các bên mà còn trong thời gian sau thu hoạch. Ngoài ra, nó có thể được chơi trong bóng mát của cây, con thuyền hoặc trong đêm trăng sáng…

Một vài hình ảnh

Dưới đây là một vài hình ảnh ở tại Khu lưu niệm Nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ và Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, tọa lạc tại phường 2, thành phố Bạc Liêu. Đây là công trình quy mô nhằm tôn vinh Nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ và người nhạc sĩ tài hoa Cao Văn Lầu (1892–1976). Ngoài ra, đây cũng chính là công trình cốt yếu nhằm phục vụ Festival Đờn ca tài tử quốc gia lần thứ nhất tại Bạc Liêu năm 2014.

Chú thích

  1. ^ Đờn ca tài tử, Vĩnh Long portal
  2. ^ http://vietnamtourism.gov.vn/index.php/printer/13367
  3. ^ Kim Điền. « Ban nhạc Ngũ tuyệt. » Thế giới Tự do Số 1, Tập X. Sài Gòn: Sở Thông tin Hoa Kỳ, 1961. tr 17-8.

Liên kết ngoài