Jour : 20 décembre 2017

NGUYỄN HOÀNG : Đưa đàn tranh hòa nhập cùng thế giới

18:53 | 01/04/2016

Hơn mười năm sau thành công của CD đầu tay, nghệ sĩ Nguyễn Thanh Thủy vẫn miệt mài sáng tạo trên con đường giới thiệu âm nhạc dân tộc ra với thế giới.

dua dan tranh hoa nhap cung the gioi

Năm 2005, nghệ sĩ Nguyễn Thanh Thủy ra mắt album Độc tấu đàn tranh Vol.1. Tại thời điểm phát hành cũng như hiện tại, hiếm có nghệ sĩ nào tại Việt Nam chọn chơi nhạc dân tộc chỉ bằng một nhạc cụ trong cả CD. Dù biết sản phẩm của mình không “chiều” theo thị hiếu khán giả nhưng chị Thủy vẫn quyết định cho ra đời album. “CD của tôi được cả khán giả trong nước lẫn quốc tế đánh giá cao. Sự thành công của album hoàn toàn là điều bất ngờ đối với tôi. Dù đã phát hành từ rất lâu nhưng CD vẫn tiếp tục được khán giả tìm mua”, chị Thủy chia sẻ.

Đừng nghĩ mình đặc biệt!

Từ năm 2012 đến nay, nữ nghệ sĩ này làm tiến sỹ tại Học viện Âm nhạc Malmo tại Thụy Điển. Bên cạnh việc nghiên cứu, chị vẫn thường xuyên trình diễn đàn tranh ở nhiều nước châu Âu, châu Mỹ và châu Á.

Nhớ lại những gì đã thể hiện trong album đầu tay, chị Thủy tự nhận thấy mình đã thay đổi rất nhiều. Giờ đây, chị sáng tạo ra nhiều kỹ thuật chơi đàn mới và chơi được nhiều thể loại âm nhạc với cây đàn tranh…

dua dan tranh hoa nhap cung the gioi

Nghệ sĩ đàn tranh Nguyễn Thanh Thủy sinh ra và lớn lên tại Bắc Ninh trong một gia đình có hai đời làm diễn viên kịch hát dân tộc. Năm 8 tuổi, chị theo học đàn tranh chuyên nghiệp tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam (Nhạc viện) đến hết Đại học. Sau đó, chị tiếp tục lấy bằng thạc sỹ tại Viện Nghiên cứu Văn hóa Dân gian rồi trở thành giảng viên tại Nhạc viện. Hiện chị Thủy đang học tiến sĩ tại Học viện Âm nhạc Malmo – Thụy Điển.

Khi còn ở Việt Nam, tôi chỉ chơi nhạc cổ truyền. Lúc ấy, tôi luôn thấy cây đàn và thể loại âm nhạc mà mình theo đuổi là đặc biệt, khác biệt với thế giới”, chị Thủy nhớ lại. Nhưng sau những lần đứng chung sân khấu với các nghệ sĩ nước ngoài, chị nhận thấy họ có quan niệm khác hẳn so với mình. Với những nhạc cụ cổ truyền phương Tây như: piano, violon, kèn… các nghệ sĩ luôn sáng tạo cái mới bằng cách thách thức các giá trị cũ và không hề ngại ngần chơi các thể loại âm nhạc khác nhau, kết hợp với nhiều nhạc cụ điện tử. Chị Thanh Thủy cho biết: ”Khi học được tinh thần ấy, tôi không còn thấy mình “đặc biệt” nữa. Cây đàn tranh cũng chỉ là một nhạc cụ dân tộc như rất nhiều nhạc cụ khác, cần phải được bảo tồn bằng cách phát triển nó”.

Theo chị Thủy, hầu hết các khán giả nước ngoài đều rất thích thú khi nghe những thanh âm mà nhạc cụ dân tộc Việt Nam cất lên, dù cho họ chưa tìm hiểu sâu về nó để cảm nhận hay phê bình. Từ đó, chị hiểu rằng, rào cản giữa khán giả với các thể loại âm nhạc của nước ngoài không phải về văn hóa mà chính là cách nghĩ của mỗi người. Khi cởi mở suy nghĩ và nhìn nhận mình như một phần của thế giới, tất cả sẽ không còn thấy bất kỳ sự khác biệt nào.

Không ngại phản ứng trái chiều

Dù rất nỗ lực trong việc đem tiếng đàn tranh đến giới thiệu với bạn bè thế giới nhưng những sáng tạo của chị Thủy đôi khi “không được lòng” các bạn đồng nghiệp và một số khán giả. Nhiều người cho rằng sự kết hợp đàn tranh với các nhạc cụ phương Tây, nhạc cụ điện tử hay chơi đàn theo nhiều cách khác so với truyền thống là đi ngược lại với việc bảo tồn âm nhạc dân tộc.

Tuy nhiên, chị lại cho rằng nếu một loại nhạc cụ, hay rộng hơn là một nền âm nhạc khi nó không thể cho ra những sản phẩm mới nữa thì đồng nghĩa với việc nó không phát triển. Việc tạo ra những tác phẩm mới, những ngón đàn mới cũng quan trọng chẳng kém gì việc bảo tồn âm nhạc cổ truyền. Vì vậy, bản thân người phụ nữ này không hề thấy những gì mà mình đang làm hiện nay với đàn tranh và âm nhạc dân tộc đi ngược lại với công cuộc bảo tồn. “Tôi mạnh dạn bước ra thế giới, mạnh dạn sáng tạo cái mới mà không sợ đánh mất đi bản sắc. Ngược lại, tôi biết mình đang làm giàu có thêm những gì vốn có”, chị Thanh Thủy tâm sự.

Năm 2015, chị Thanh Thủy đã phối hợp cùng nghệ sĩ đàn bầu Ngô Trà My, tay guitar Stefan Ostersjo và đạo diễn Jorgen Dahlqvist (Thụy Điển) thực hiện dự án phim tài liệu kết hợp trình diễn âm nhạc sân khấu “Những thành phố nhập cư: Hà Nội”. Sau khi trình chiếu tại Hà Nội, nhiều khán giả đã dành lời khen ngợi bộ phim nhưng thừa nhận là tác phẩm có phần trừu tượng. Khi được hỏi về phản ứng này của khán giả, nữ nghệ sĩ đàn tranh cho rằng, những điều khó hiểu hiện nay có thể sẽ rất dễ hiểu trong mười năm nữa nếu có những nghệ sĩ dám làm những việc cần làm, dù cho nó “khó hiểu” hay ”đi ngược” thị hiếu của số đông. Nếu không, tất cả rồi sẽ mãi chỉ luẩn quẩn trong những tư duy cũ kỹ và rồi mười năm sau vẫn cảm thấy mọi thứ quá trừu tượng và khó hiểu.

Chị nói: “Tôi không đặt cho mình nhiệm vụ quảng bá âm nhạc Việt Nam mà chỉ đơn thuần là phát triển nó theo dòng chảy của thời đại. Nhìn hàng triệu bản nhạc được soạn cho cây đàn piano so với vài trăm bản cho đàn tranh, tôi thấy mình còn rất nhiều việc để làm”.

“Tiếng đàn tranh nỉ non, uyển chuyển, dìu dặt, khi nhặt khi khoan, đã đưa tôi đến một không gian trong mát êm đềm. Tôi có cảm giác như gặp luồng gió mát trong buổi trưa hè, nếm một chén trà thơm dưới ánh trăng vằng vặc… Tiếng đàn tranh của Nguyễn Thanh Thủy trong những bản nhạc Việt nam có thể đem chúng ta ra ngoài cuộc sống quay cuồng của một xã hội kỹ nghệ hóa, như một liều thuốc an thần, giúp ta từ trạng thái căng thẳng sang cảm giác an nhiên tự tại”.

GS. Trần Văn Khê nhận xét về album đầu tay của nghệ sĩ Nguyễn Thanh Thủy (năm 2005).

Nguyễn Hoàng

THANH HIỆP : Trao truyền âm nhạc dân tộc trên xứ người

Trao truyền âm nhạc dân tộc trên xứ người

26/07/2017 10:36 GMT+7

TTO – Từ lễ tưởng niệm 100 ngày mất của GS.TS Trần Văn Khê tại Pháp cách đây hai năm, chúng tôi đã nghe đến danh tiếng của Đại hội âm nhạc dân tộc VN do nghệ sĩ Kim Uyên sáng lập…

NSND Phương Bảo (thứ hai từ trái qua) và thành viên của Đoàn văn nghệ dân tộc Hướng Việt tại Seattle, Mỹ tham dự đại hội tại Pháp - Ảnh: THANH HIỆP
NSND Phương Bảo (thứ hai từ trái qua) và thành viên của Đoàn văn nghệ dân tộc Hướng Việt tại Seattle, Mỹ tham dự đại hội tại Pháp – Ảnh: THANH HIỆP

Nghệ sĩ Kim Uyên là học trò của GS – nhạc sĩ Phương Oanh, người gọi thầy Khê bằng sư tổ, bởi GS – nhạc sĩ Phương Oanh là mẹ đỡ đầu của Kim Uyên và là học trò xuất sắc của thầy Khê tại Pháp.

Tiếng đàn của dân tộc mình dẫu ở Pháp nhưng vẫn như đang ở nhà vậy. Nó nói hộ tiếng lòng xa xứ và niềm kiêu hãnh của những ai yêu âm nhạc truyền thống Việt Nam
NGUYỄN THỊ LAN ANH (học sinh khiếm thị tại Q.Bình Tân, TP.HCM, được tài trợ sang Pháp dự thi đàn tranh và đoạt giải nhất hệ đào tạo 5 năm)

Bên cạnh màn tranh tài của chín đoàn văn nghệ dân tộc với hơn 180 nghệ sĩ, giáo sư khắp nơi trên thế giới hội tụ về Paris, đại hội lần này (từ ngày 20 đến 23-7 vừa qua) dành hẳn một hội thảo đi tìm sự chuẩn mực trong giáo trình, giáo án và phương pháp trao truyền âm nhạc dân tộc trên xứ người.

Hội thảo đã thu hút sự tham gia của đông đảo giáo sư, nghệ sĩ, nhạc công từ các quốc gia có đông kiều bào sinh sống như: Pháp, Đức, Anh, Mỹ, Na Uy, Đan Mạch, Thụy Sĩ…

Cốt lõi của hội thảo đặt đúng trọng tâm những điều băn khoăn, trăn trở của người làm nghệ thuật truyền thống, đó là có hay không sự dung hòa giữa mới và cũ trong phương pháp giảng dạy, khi mà đa số giáo trình đều rập khuôn?

Nói về điều này, GS – nhạc sĩ Phương Oanh – người có trên 50 năm gắn bó với âm nhạc dân tộc, được Nhà nước Pháp công nhận là giáo sư nhạc sĩ về âm nhạc truyền thống VN – chia sẻ:

“Dạy và học nhạc cụ dân tộc cho người xa xứ có những cái khó nhưng lại có đặc thù mang tính hỗ trợ rất tích cực.

Ngày nay có sự hỗ trợ của công nghệ thông tin, học trò tôi ở nhiều quốc gia khác nhau, có cả ở VN, đã miệt mài học bằng cách sử dụng Internet để thầy và trò cùng trao đổi, quay hình, quay tư liệu, cung cấp tài liệu trên máy tính để học đàn.

Chúng tôi ghi lại từng ngón đàn, để học trò theo đó thực hành, rồi sao chép lại trong bộ sưu tập…”.

Nghệ sĩ đàn tranh Hồng Việt Hải – trưởng Đoàn văn nghệ dân tộc Hướng Việt tại Seattle, Mỹ – lại chia sẻ một khó khăn khác:

“16 năm gầy dựng Hướng Việt, tôi đã cập nhật nhiều giáo trình giảng dạy để học trò tôi có thể ứng dụng và thực hành. Cái khó chính là làm thế nào để học trò không bỏ cuộc…”.

Còn với giáo sư Ngọc Dung (Mỹ): “Học trò tìm đến tôi muốn học đàn tranh để áp dụng cho nhạc mới, nhạc trẻ. Tôi chiều luôn, rồi lái từ từ.

Muốn áp dụng cái này thì phải học 20 bài bản tổ của đờn ca tài tử. Ban đầu em thấy ngán, nhưng sau khi học thì mê và rồi theo luôn”.

Để dòng nhạc dân tộc được nuôi dưỡng, đôi lúc người thầy phải hết sức kiên trì như lời kể của nghệ sĩ Phi Thuyền (trưởng Đoàn văn nghệ dân tộc Phượng Ca Oslo, Na Uy):

“Năn nỉ rồi chiêu dụ. Kể cả nấu cơm, đãi ăn vì học trò đến nhà tôi học phải đi 3 giờ đồng hồ, có em bận bịu công việc, bỏ ngang giữa chừng, nhưng tôi vẫn kiên trì, gửi tin nhắn, gọi điện, tìm gặp, thuyết phục để các em quay trở lại. Tất cả để tiếng đàn của âm nhạc Việt vang xa hơn”.

Đại hội lần 5 dự kiến được tổ chức tại San Jose – miền bắc tiểu bang California, Mỹ – vào năm 2019, do giáo sư Phương Mai đăng cai.

Bà có hơn 200 học trò, đã âm thầm truyền dạy âm nhạc dân tộc khắp nơi trên thế giới.

Người viết khấp khởi hi vọng rằng, dù có khó đó, nhưng những tiếng đàn được vang lên từ nhạc cụ dân tộc Việt cứ thế bay khắp năm châu, và vang mãi..

Khi học sinh biểu diễn âm nhạc dân tộc

TTO – Người xem thực sự thích thú và vô cùng ngạc nhiên khi những em học sinh tiểu học thổi sáo, đánh đàn tranh, đàn t’rưng, nhị, cồng, chiêng…; khi các em hát, múa những bài dân ca ba miền và cả những bài dân ca cải biên lời cho phù hợp với lứa tuổi học trò…

Nhà văn NGUYỄN ĐÔNG THỨC: Kính nể bộ nhớ siêu đẳng GS Trần Văn Khê

Kính nể bộ nhớ siêu đẳng GS Trần Văn Khê

26/06/2015 10:16 GMT+7

TTO – Nhiều khi tôi cứ ngẩn ngơ khi nghe thầy Trần Văn Khê, một ông già ở tuổi 90, không chỉ thuộc từng câu dân ca mà còn có thể nói vanh vách ngày tháng của những chuyện đã xảy ra từ vài chục năm trước.

Nhà văn Nguyễn Đông Thức làm MC giới thiệu cuốn sách Hồi ký của Trần Văn Khê ngày 28-7-2010, tại Nhà sách Phương Nam ở Cần Thơ.
Nhà văn Nguyễn Đông Thức làm MC giới thiệu cuốn sách Hồi ký của giáo sư Trần Văn Khê ngày 28-7-2010 tại nhà sách Phương Nam ở Cần Thơ – Ảnh: P.N.

Vì công việc tôi gặp thầy Khê nhiều lần, kể từ năm 2006 khi thầy từ Pháp về nước và sống hẳn ở căn nhà số 32 Huỳnh Đình Hai, Q.Bình Thạnh. TP.HCM.

  Hai lần tôi làm người giới thiệu chương trình cho buổi giới thiệu sách Hồi ký của thầy diễn ra ở Huế và Cần Thơ.

Một chuyến đi làm phim tư liệu về thầy ở Vĩnh Kim, Tiền Giang.

Một vài lần trò chuyện, phỏng vấn.

Với một người “lớn” như thầy, chúng ta có thể học được rất nhiều điều, tâm đắc rất nhiều điều.

Sự giản dị, khiêm cung chẳng hạn.

Sự uyên bác do học, đọc rất nhiều.

Nghị lực vượt qua bệnh tật – rất nhiều, và toàn bệnh nan y để có thể sống thọ đến tận hôm nay.

Tuy nhiên, điều tôi kính nể và học hỏi nhiều nhất từ thầy chính là một trí nhớ siêu việt. Nhiều khi tôi cứ ngẩn ngơ khi nghe thầy, một ông già ở tuổi 90, không chỉ thuộc từng câu dân ca của hàng ngàn bài, mà còn có thể nói vanh vách ngày tháng của những chuyện đã xảy ra từ vài chục năm trước, giá vé đi coi hát, giá vé đi tàu điện, ngày thầy gặp người này người kia lần đầu, thậm chí hai người đã nói gì với nhau…

Bộ nhớ của thầy chẳng thua gì bộ nhớ của một chiếc máy vi tính, cần là click lôi ra, hầu như không bao giờ sai.

Tôi có hỏi thầy về điều này thì thầy nói có thể do trời phú (xưa thầy học bài rất mau thuộc) và cũng do thầy rất quan tâm làm tư liệu, hằng ngày làm gì, gặp ai đều có ghi chép.

Trong hành lý thầy đem về từ Pháp, có hẳn một vali lớn chứa đầy những cuốn sổ tay từ bao năm, một loại nhật ký công việc, trong đó từng trang khi đi đâu làm gì, nhất là nếu có kỷ niệm hay sự kiện gì đặc biệt đều có “chứng từ”, ví dụ như bài báo, tấm vé đi xem phim, tờ chương trình, tấm vé tàu, tờ hóa đơn tính tiền…

Thỉnh thoảng rảnh rang thầy mở coi lại, những câu chuyện, hình ảnh, con người cũ lại như hiện ra trước mắt. Những cuốn sổ tay cũ kỹ có thể không có chút giá trị với nhiều người, nhưng với thầy hiển nhiên là vô giá.

Những ngày đầu làm báo, tôi cũng làm công tác tư liệu rất kỹ. Có ghi chép công việc hằng ngày. Có cắt dán từng tin bài vào sổ… Nhưng dần dần quá bận rộn rồi quen việc sinh làm biếng, việc làm tư liệu cứ vơi dần… Từ khi gặp thầy và được thầy cho coi một phần kho tư liệu của mình, tôi mới choáng váng.

Thầy, một người mà thời đại không hề có vi tính, có bộ nhớ 8 ghi, 16 ghi, 32 ghi… vẫn tự tìm cách giữ được cho mình từng thông tin đã qua vài chục năm. Còn tôi, lúc ấy muốn lục lại một việc gì chỉ 10 năm trước, có khi phải vò đầu bứt tóc!

Có thể là do tôi có… Google nên sinh làm biếng? Có thể vì Internet là một kho tư liệu vô tận? Không. Không có cái gì bằng chính mình làm lấy cho mình. Chính từ sau những lần trò chuyện với thầy mà tôi bắt đầu hằng ngày sắp xếp lại “kho hàng” của mình trong máy vi tính, trong ổ cứng rời, và giờ đây trong Dropbox, Iclouds…

Để giờ đây tôi đã có thể tự tin, khi cần là… click!

Nhà văn NGUYỄN ĐÔNG THỨC

20 năm một giọng nói ấm nồng

Một ngày trong tháng 5-1995, tôi đón giáo sư Trần Văn Khê tại sân bay Bradley Hartford trong chương trình nói chuyện Âm nhạc truyền thống Việt Nam tại Trường ĐH Connecticut do Hội Sinh viên Việt Nam tổ chức.

GS Trần Văn Khê tại Mỹ năm 1995 - Ảnh: T.T
Giáo sư Trần Văn Khê tại Mỹ năm 1995 – Ảnh: T.T

Quả thật là một đêm đầy ấn tượng khi giáo sư Trần Văn Khê thuyết trình về âm nhạc truyền thống Việt Nam và ngâm thơ bài Nhớ rừng của Thế Lữ cho 200 khán giả người Việt và người Mỹ nghe.

Sau buổi thuyết trình, cả nhóm bạn bè của tôi ở University of Connecticut, Boston, New York kéo về căn hộ của tôi tiếp tục nghe giáo sư Khê nói chuyện về âm nhạc truyền thống Việt Nam. Giọng của ông mạnh mẽ, ấm áp và có sức hút, những câu chuyện kể pha chút hài hước làm cho cả đám trẻ chúng tôi rất khoái chí nghe.

Giáo sư Khê vừa nói chuyện vừa hát dân ca với những giọng khác nhau từ các miền trong nước. Chúng tôi, có người sinh ra tại Mỹ, có người sang Mỹ lúc nhỏ, có người mới sang Mỹ, dù độ tuổi nào chúng tôi vẫn không biết gì về âm nhạc truyền thống Việt Nam, và đây là dịp quý báu cho chúng tôi nhận thức về âm nhạc cội nguồn của mình. Giáo sư Khê nói chuyện say sưa đến 2g sáng mà chuyện vẫn chưa dứt.

Giáo sư Khê ở trường gần được một tuần, hằng ngày tôi đưa ông đi tham quan trường. Thuở ấy nhận thức của tôi về Việt Nam trống rỗng, những ngày bên ông tôi nghe say sưa về âm nhạc, văn hóa, xã hội Việt Nam. Tôi cảm giác mình trở nên một con người mới bên cạnh một con người đang học về ngành kỹ sư cơ khí.

Với kiến thức uyên bác về nhạc chủng học, âm nhạc truyền thống Việt Nam, văn hóa Việt Nam, giáo sư Khê giới thiệu những tinh hoa trong âm nhạc truyền thống Việt Nam đến học giả, sinh viên, nghệ sĩ, chính khách, khán giả ở mọi nơi trên thế giới. Ông thăm cộng đồng người Việt khắp nơi và nói chuyện về âm nhạc Phật giáo Việt Nam, một chủ đề mà nhiều người Việt thích nghe.

Mùa xuân 1997, giáo sư Khê đến Viện văn hóa Pháp tại New York trình diễn trong khuôn khổ chương trình Việt – Pháp. Chúng tôi có dịp gặp ông, vẫn giọng nói nói nồng ấm, vẫn nụ cười hiền hòa, vẫn là âm nhạc truyền thống Việt Nam gởi đến khán giả Mỹ.

Những năm sau này giáo sư về TP.HCM định cư, tôi có thăm ông trong mỗi dịp hè. Mỗi lần gặp giáo sư Khê tại ngôi nhà trên đường Huỳnh Ðình Hai, ông kể những mẩu chuyện về âm nhạc, hát say sưa cho tôi nghe, giáo sư vừa hát vừa gõ nhịp, tôi cảm giác mình đang ngồi cùng khán giả nghe ông trình diễn.

Ông trăn trở về giáo dục âm nhạc truyền thống Việt Nam tại trường học, tiếng hát ru Việt Nam đến các bà mẹ, hò Nam bộ…

Giọng nói của ông vẫn trong sáng, nồng ấm như ngày nào cho dù sức khỏe không tốt như xưa.

Hôm nay giáo sư về với đất mẹ, trong đầu tôi vẫn nhớ mãi nụ cười hiền hòa, giọng nói nồng ấm, vẫn còn vang đâu đây giọng ngâm bi hùng bài Nhớ rừng của Thế Lữ.

Trần Thắng (chủ tịch Viện Văn hóa giáo dục Việt Nam tại Hoa Kỳ)

 

Hồi ký Trần Văn Khê: Kỳ 2 – Lập gia đình

TTO – Năm 1942 đánh dấu một sự kiện quan trọng trong đời tôi. Nghe đồn các cô gái Hà Thành rất xinh đẹp, lâu lâu lại thấy báo chí đăng bài khen ngợi thằng cháu cưng nay đã là một chỉ huy dàn nhạc trường Đại học, cô Ba rất e ngại nên quyết định xúc tiến sớm việc hôn nhân cho tôi.

Vĩnh biệt thầy GS.TS Trần Văn Khê – người truyền lửa

TT – Tiễn biệt GS.TS Trần Văn Khê –  nhà nghiên cứu văn hóa, chuyên gia hàng đầu về âm nhạc Việt Nam, Tuổi Trẻ trân trọng giới thiệu bài viết của một trong những học trò gắn bó nhất với ông – nghệ sĩ đàn tranh Hải Phượng.

Hồi ký Trần Văn Khê 1: kỳ 1 Thơ ấu vào đời

TTO – Giáo sư Trần Văn Khê, nhà nghiên cứu văn hóa, âm nhạc của Việt Nam vừa qua đời sáng nay (24-6). Tuổi Trẻ online mời bạn đọc cùng nhìn lại cuộc đời của ông – một cuộc đời mà ông đã cống hiến trọn vẹn cho âm nhạc cổ truyền của dân tộc – qua những trích đoạn Hồi ký Trần Văn Khê:

https://tuoitre.vn/kinh-ne-bo-nho-sieu-dang-gs-tran-van-khe-767175.htm

Hướng dẫn lên dây đàn tranh (Theo Yêu Cầu) | Tien Vivy | Vietnamese zither

Hướng dẫn lên dây đàn tranh (Theo Yêu Cầu) | Tien Vivy | Vietnamese zither

Ajoutée le 30 janv. 2017

Hướng dẫn lên dây đàn tranh (Theo yêu cầu) | Tien Vivy | Vietnamese zither Subscribe ngay để không bỏ lỡ những bản cover mới nhất nhé Link facebook: https://www.facebook.com/tienvivy Link fanpage: https://www.facebook.com/TienVivyZIGU/